CÂU TRUYỆN KHÁNG CHIẾN
Câu chuyện sau đây được Thiếu tướng Nguyễn Văn Lưỡng, nguyên Phó Tư lệnh Quân khu 9 kể cho tôi nghe.
Tết Ất Tỵ 1965 Tỉnh đội Mỹ Tho chủ trương không chủ động đánh trong những ngày tết, để bà con có một cái tết yên lành. Quán triệt tinh thần này, đêm 29 tết, Tiểu đoàn 514A hành quân về vùng ven, nơi giáp ranh của hai xã Hữu Đạo (Châu Thành) và Nhị Quí (Cai Lậy) để làm công tác tuyên truyền, vận động quần chúng và bảo vệ nhân dân vui tết.
Nơi tiểu đoàn đóng quân cách đồn giặc chưa tới 2 cây số. Sau khi xây dựng trận địa xong, anh Mai Thanh Sơn (Đại đội trưởng Đại đội 2) và anh Trang (quản lý của đại đội) mặc thường phục ra xóm nhà dân, cách chỗ đóng quân chừng 400 mét dò la tình hình. Đường làng dập dìu nam thanh, nữ tú; chỗ này đốt pháo, nhảy dây; chỗ kia búng thun, chọi đáo... Từng nhóm trẻ tụ tập bên đường và trong các sân nhà vui vẻ nô đùa.
Hai anh đi ngang một quán nước, chị chủ quán đon đả mời vào. Hai anh bước vào quán, ngồi xuống chiếc bàn cạnh cửa ra vào. Ít phút sau thì có 3 thanh niên cũng mặc thường phục bước vô, ngồi xuống cái bàn kế bên. Nghe giọng họ kêu bia và quan sát cử chỉ, điệu bộ của họ, anh Sơn nghĩ “Chắc chắn là lính!”.
Ba người thanh niên đó cũng len lén quan sát hai anh. Bên đây nghi, bên kia cũng nghi. Ngoài sân trẻ em vẫn vô tư nô đùa, tiếng pháo tết vẫn nổ râm ran khắp làng trên xóm dưới. Anh Sơn đưa tay sờ vào thắt lưng, nơi có khẩu Col đuôi cồm cộm. Anh nghĩ, nếu nổ súng thì xóm làng sẽ bị vạ lây; mấy đứa nhỏ đang chơi trước sân khó bảo toàn tính mạng. Anh còn phân vân chưa có hành động gì, thì 3 thanh niên bàn bên bất ngờ vụt chạy. Anh Sơn nhanh tay chộp được tên ngồi gần. Anh móc súng ra, hắn run như thằn lằn đứt đuôi. Hắn khai, hắn là lính Dân vệ trong đồn, xin anh tha chết.
Hai tên lính kia chạy về đồn; bên đây anh Trang cũng chạy về chỗ đại đội đóng quân. Chỉ ít phút sau, bọn lính kéo lên mười mấy tên. Trên này, anh Trang cũng dẫn xuống 2 tiểu đội. Nhớ chủ trương “không nổ súng, không chủ động đánh trong những ngày tết”, anh Sơn không cho chiến sĩ mình nổ súng. Anh chỉa súng vào tên Dân vệ, nói gằn từng tiếng: “Quân giải phóng đóng ở đây! Nếu tụi bây sục sạo, quấy nhiễu nhân dân; nếu tụi bây dám lên đây thì sẽ bị tiêu diệt. Bây giờ tao thả mày, để mày về nói cho đồng bọn mày biết điều đó!”.
Anh Sơn vừa thả tên Dân vệ, thì bên kia bọn lính nổ súng. Thanh niên, trẻ em trong xóm nghe tiếng súng nổ mà cứ tưởng là tiếng pháo, nên cứ vô tư đi lại, nô đùa. Nếu trận chiến xảy ra thì tang thương sẽ phủ xuống xóm này, còn đâu là ngày tết? Nghĩ vậy, anh Sơn vẫn kiên quyết không cho chiến sĩ mình nổ súng. Anh Trang trúng đạn hy sinh, lực lượng ta vẫn im lặng. Khi tên Dân vệ chạy về gặp đồng bọn, thì bọn lính không bắn nữa, rút về đồn.
Năm đó, bà con vùng ven xã Hữu Đạo và Nhị Quí có được cái Tết yên ổn, trẻ em được vui vẻ nô đùa bên những gốc mai vàng rực rỡ sắc xuân, đâu ai biết rằng điều đó được đánh đổi bằng sinh mạng của một anh chiến sĩ giải phóng.



