Bài viết

Câu truyện lịch sử (12)

Hưng Yên06/01/2026Trịnh Thanh Tú 11a83 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi buổi chiều làm bài xong, tôi lại ngồi trước hiên nhà để nghe ông tôi - ông Trịnh Kế Lai, sinh năm 1963, quê Việt Yên, Yên Mỹ, Hưng Yên - kể về thời tuổi trẻ. Giờ ông đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc trắng, nhưng mỗi khi nhắc đến những ngày chiến đấu, ánh mắt ông vẫn ánh lên sự kiên cường. Trên tường, tấm Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng được treo trang trọng như dấu mốc cho cả chặng đường cống hiến của ông.

Ông kể tuổi thơ rất bình dị: sáng theo mẹ ra đồng, chiều chăn trâu, tối học bài dưới đèn dầu. Nhưng cuối những năm 1970, khi biên giới phía Bắc căng thẳng, làng quê bỗng nặng nề. Dù còn nhỏ, ông cũng hiểu đất nước đang trong giai đoạn khó khăn.

Năm 1981, ông đăng ký nghĩa vụ quân sự; đến 1983 thì nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, bà nội nắm tay ông thật lâu, dặn phải giữ sức khỏe. Ông vẫn nhớ tiếng xe chở tân binh rời khỏi Việt Yên trong buổi sớm tinh mơ năm ấy.Đơn vị của ông được điều lên biên giới. Những ngày đầu vô cùng gian nan: lạnh buốt, sương dày, đường núi nguy hiểm. Nhiều đêm gác, tay ông tê cứng, nhưng mắt vẫn phải quan sát từng động tĩnh. Có lần đơn vị phải giữ một chốt trên đồi cao, đồ tiếp tế ít ỏi, nước chia từng bi đông. Nhưng tình đồng đội giúp họ vượt qua tất cả.Kỷ niệm khiến tôi xúc động nhất là chuyện ông kể về một đêm mưa to. Một đồng đội sốt cao, cần đưa về trạm quân y ngay. Đường núi trơn trượt, tối om, nhưng ông và hai người khác thay nhau cõng bạn vượt dốc dài. Ông nói: “Người lính sống là vì nhau.”Cuối những năm 1980, khi biên giới ổn định, ông trở về. Nhìn cánh đồng lúa xanh mướt, ông cảm giác như bước sang một kiếp khác. Trở về trong hòa bình khiến ông càng trân trọng cuộc sống bình yên nơi làng quê.

Bằng sự rèn luyện và cố gắng, ông được kết nạp Đảng và cống hiến nhiều năm liền. Tấm Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng là minh chứng cho cả hành trình ấy. Mỗi lần nhìn vào huy hiệu, tôi cảm nhận rõ niềm tự hào của ông.

Ông luôn dặn tôi: “Con sinh ra trong hòa bình là điều may mắn. Hãy sống tốt để không phụ những người đã hy sinh, và những người từng đi qua gian khổ như ông. ”Những câu chuyện của ông giúp tôi hiểu hơn về lịch sử, biết ơn những người đi trước và trân trọng từng ngày bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu truyện lịch sử (12) | Câu chuyện thời hoa lửa