Câu truyện số 154
VÕ THỊ SÁU – TIẾNG HÁT TRƯỚC GIỜ RA PHÁP TRƯỜNG
VÕ THỊ SÁU – TIẾNG HÁT TRƯỚC GIỜ RA PHÁP TRƯỜNG
Đầu những năm 1950, tại vùng Đất Đỏ, Bà Rịa, có một cô gái tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã sớm tham gia cách mạng. Đó là Võ Thị Sáu, sinh năm 1933 trong một gia đình lao động yêu nước. Từ khi mới mười bốn, mười lăm tuổi, chị đã làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế và tham gia nhiều hoạt động chống thực dân Pháp.
Trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thị Sáu bị địch bắt. Dù bị giam giữ, tra khảo nhiều lần, chị kiên quyết không khai báo về tổ chức và đồng đội. Tòa án quân sự Pháp kết án tử hình chị khi tuổi đời còn rất trẻ.
Đầu năm 1952, Võ Thị Sáu bị đưa ra nhà tù Côn Đảo để thi hành án. Theo lời kể của nhiều cựu tù chính trị và các tư liệu lịch sử, trong những ngày cuối cùng, chị vẫn giữ thái độ bình tĩnh, lạc quan. Chị từ chối quỳ gối trước kẻ thù và luôn tin tưởng vào thắng lợi của cách mạng.
Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, khi bị áp giải ra pháp trường, Võ Thị Sáu vẫn cất tiếng hát những bài ca cách mạng. Trước khi đội hành quyết nổ súng, chị hiên ngang hướng về phía lá cờ Tổ quốc trong tâm tưởng, không để lộ chút sợ hãi. Hình ảnh người nữ chiến sĩ trẻ bước ra pháp trường với dáng vẻ bình thản đã trở thành biểu tượng bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Sau ngày đất nước thống nhất, mộ Võ Thị Sáu tại Nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo luôn là nơi nhiều người đến dâng hương tưởng niệm. Không chỉ vì chị là một nữ anh hùng, mà còn bởi tinh thần kiên trung và lòng yêu nước của chị đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ thanh niên.
Tên Võ Thị Sáu được đặt cho hàng trăm trường học, tuyến đường và công trình trên khắp cả nước. Những bài thơ, bài hát viết về chị vẫn được lưu truyền đến hôm nay. Dù cuộc đời chỉ kéo dài chưa đầy hai mươi năm, Võ Thị Sáu đã để lại một dấu ấn bất tử trong lịch sử dân tộc – hình ảnh của một người con gái Việt Nam nhỏ bé nhưng mang ý chí lớn lao, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



