Khác

Câu truyện số 184

CÂY CẦU BẰNG NHỮNG TẤM VÁN

Quảng Ninh04/08/2026Xã Yên Sơn (Đoàn xã Yên Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂY CẦU BẰNG NHỮNG TẤM VÁN

Mùa mưa năm 1969.

Một con sông nhỏ ở vùng trung du trở thành chướng ngại lớn đối với việc đi lại của người dân trong vùng.

Ngày thường, dòng nước hiền hòa.

Nhưng mỗi khi mưa lớn, nước dâng cao, chảy xiết.

Hai bên bờ là những xóm làng có người đi sơ tán, có những đội dân công thường xuyên qua lại để phục vụ sản xuất và chiến đấu.

Ngày ấy, cây cầu gỗ cũ bắc qua sông đã bị bom đánh hỏng.

Những tấm ván gãy nằm ngổn ngang.

Muốn sang bờ bên kia, mọi người phải đi vòng thêm hàng chục cây số.

Trong làng có một nhóm thanh niên nhận nhiệm vụ dựng lại cầu.

Họ không có máy móc.

Không có sắt thép đầy đủ.

Chỉ có những thân gỗ được bà con góp lại và vài dụng cụ thô sơ.

Người chặt cây.

Người đẽo ván.

Người ngâm gỗ dưới nước để chống mục.

Mỗi tối, sau khi hoàn thành công việc ban ngày, họ lại ra bờ sông làm cầu dưới ánh đèn dầu.

Một cậu thanh niên tên Nam nhìn dòng nước chảy mạnh, lo lắng hỏi:

  • Nếu bom lại đánh hỏng thì sao anh?

Người đội trưởng đặt tấm ván xuống, đáp:

  • Hỏng thì sửa.

Cầu chưa xong thì người còn phải đi.

Đường chưa thông thì việc chưa thể tiếp tục.

Câu nói ấy khiến mọi người lại cúi xuống làm việc.

Sau hơn một tháng, cây cầu mới hoàn thành.

Nó không lớn.

Không đẹp.

Lan can chỉ làm bằng những thanh gỗ đơn giản.

Nhưng ngày đầu tiên đưa vào sử dụng, cả làng đều có mặt.

Một cụ già chống gậy bước qua cầu, vừa đi vừa cười:

  • Cây cầu này chắc chắn lắm.

Không phải vì gỗ tốt.

Mà vì nó có công sức của cả làng.

Từ đó, cây cầu trở thành con đường quen thuộc.

Buổi sáng, trẻ em đi học qua cầu.

Buổi chiều, người dân gánh lúa, gánh rau qua cầu.

Những đêm có lệnh vận chuyển hàng, các đoàn xe cũng đi qua đó.

Có lần, bom đánh gần khiến một đoạn lan can bị gãy.

Sáng hôm sau, người dân lại mang dụng cụ ra sửa.

Không ai chờ lệnh.

Không ai hỏi ai chịu trách nhiệm.

Bởi cây cầu ấy đã trở thành tài sản chung của mọi người.

Nhiều năm sau hòa bình, cây cầu gỗ được thay bằng cây cầu bê tông mới.

Những tấm ván cũ được tháo xuống.

Một số người đề nghị bỏ đi vì đã mục nát.

Nhưng trưởng thôn xin giữ lại vài tấm ván.

Ông đặt chúng trong nhà văn hóa làng.

Bên cạnh là dòng chữ:

"Có những cây cầu không chỉ nối hai bờ sông. Nó còn nối những con người trong những năm tháng khó khăn nhất."

Ngày nay, trẻ em trong làng đi trên cây cầu mới mà không còn biết những đêm xưa, cha ông các em đã từng thức trắng để dựng lại từng tấm ván.

Nhưng mỗi khi nghe người già kể chuyện, các em đều hiểu rằng:

Một cây cầu có thể được làm từ gỗ.

Nhưng sức mạnh giúp nó đứng vững lại được tạo nên từ lòng đoàn kết của con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn