Khác

Câu truyện số 210

TIẾNG GÕ DƯỚI HẦM

Quảng Ninh03/08/2026Xã Yên Sơn (Đoàn xã Yên Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG GÕ DƯỚI HẦM

Mùa hè năm 1972.

Một ngôi trường nhỏ nằm bên triền đồi ở miền Bắc vừa kết thúc buổi học thì còi báo động vang lên.

Tiếng còi kéo dài xé tan bầu không khí yên bình.

Cô giáo Lan bình tĩnh hô lớn:

  • Các em, xuống hầm theo hàng!

Lũ trẻ đã quá quen với những buổi học bị ngắt quãng như thế.

Mỗi em ôm theo chiếc túi vải nhỏ, cúi người chạy xuống căn hầm được đào ngay sau lớp học.

Chỉ ít phút sau, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.

Rồi từng đợt bom dội xuống cánh đồng phía xa.

Đất rung lên từng hồi.

Bụi đất từ mái hầm rơi lả tả.

Có em sợ quá, nắm chặt lấy tay cô giáo.

Cô Lan mỉm cười, khẽ nói:

  • Không sao đâu. Chúng ta vẫn còn bài học chưa học xong mà.

Để các em quên đi tiếng bom, cô lấy một mẩu phấn nhỏ mang theo trong túi áo.

Trên vách hầm bằng đất, cô viết từng chữ cái.

Lũ trẻ lấy que tre làm bút.

Nền đất trở thành trang vở.

Tiếng đánh vần khe khẽ vang lên giữa lòng hầm.

"Ba..."

"Má..."

"Quê..."

Tiếng bom vẫn nổ ngoài xa.

Nhưng trong căn hầm nhỏ, bài học vẫn tiếp tục.

Đột nhiên, mọi người nghe thấy những tiếng gõ đều đều từ phía cuối hầm.

"Cộc... cộc... cộc..."

Lũ trẻ nhìn nhau.

Một cậu bé thì thầm:

  • Có người ở dưới đất à cô?

Cô Lan lắng nghe rồi mỉm cười.

  • Không phải.

Đó là bác thợ mộc đang đóng lại cửa hầm bên cạnh.

Bác sợ bom làm cửa yếu đi nên tranh thủ sửa ngay.

Tiếng gõ ấy đều đặn suốt gần một giờ.

Bom ngừng.

Máy bay rời đi.

Mọi người bước lên mặt đất.

Ngôi trường vẫn còn nguyên.

Chỉ vài ô cửa kính bị vỡ.

Chiều hôm ấy, bác thợ mộc sang lớp.

Bác ngượng nghịu nói:

  • Lúc nãy bác gõ mạnh quá, chắc làm các cháu sợ.

Một cô bé cười tươi:

  • Không đâu bác.

Tiếng gõ của bác làm chúng cháu biết là vẫn còn người đang làm việc.

Thế là chúng cháu không sợ nữa.

Bác thợ mộc lặng người.

Ông nhìn những gương mặt còn lấm bụi đất mà thấy sống mũi cay cay.

Những ngày sau đó, mỗi khi còi báo động vang lên, lũ trẻ lại mang sách xuống hầm.

Và nếu ở đâu đó vang lên tiếng búa, tiếng cuốc hay tiếng cưa, các em đều mỉm cười.

Bởi các em hiểu rằng, trong chiến tranh, không chỉ có những người cầm súng.

Còn có những người lặng lẽ sửa một cánh cửa, dựng một mái nhà, gia cố một căn hầm.

Mỗi tiếng gõ bình dị ấy đều góp phần giữ gìn sự bình yên.

Nhiều năm sau, ngôi trường được xây mới.

Căn hầm không còn sử dụng.

Nhưng trong phòng truyền thống của trường vẫn còn lưu giữ một chiếc búa gỗ cũ.

Bên cạnh là dòng chữ:

"Tiếng gõ năm xưa đã giúp chúng tôi hiểu rằng, lòng dũng cảm đôi khi bắt đầu từ những công việc bình dị nhất."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn