Câu truyện số 212
CHIẾC ĐỒNG HỒ ĐỨNG LẠI
CHIẾC ĐỒNG HỒ ĐỨNG LẠI
Mùa đông năm 1972.
Ở một ga tàu nhỏ phía Bắc, ông Lâm là người phụ trách chiếc đồng hồ lớn treo giữa sân ga.
Chiếc đồng hồ đã cũ.
Mặt kính có một vết nứt nhỏ.
Nhưng suốt nhiều năm, nó vẫn đều đặn chỉ giờ để những đoàn tàu chở hàng, chở bộ đội và chở lương thực rời ga đúng lịch.
Ông Lâm có một thói quen.
Sáng nào cũng vậy, đúng năm giờ, ông mở chiếc hộp gỗ cũ, lấy chiếc chìa khóa lên dây cót cho đồng hồ.
Ông luôn nói:
Đồng hồ có thể cũ, nhưng giờ không được sai.
Những ngày cuối năm, máy bay Mỹ đánh phá các tuyến đường sắt ngày càng dữ dội.
Ga tàu trở thành mục tiêu thường xuyên.
Mỗi khi còi báo động vang lên, hành khách và nhân viên nhanh chóng xuống hầm.
Chỉ riêng ông Lâm, trước khi xuống, bao giờ cũng ngước nhìn chiếc đồng hồ một lần.
Đêm 21 tháng Chạp.
Một trận bom rơi ngay gần nhà ga.
Mái ngói sập xuống.
Những ô cửa kính vỡ tan.
Khi mọi người quay trở lại, ai cũng sững sờ.
Chiếc đồng hồ lớn đã ngừng chạy.
Kim giờ dừng ở tám giờ mười bảy phút.
Ông Lâm nhẹ nhàng tháo chiếc đồng hồ xuống.
Bụi đất phủ kín mặt số.
Bánh răng bên trong bị cong.
Ông ôm nó vào lòng như ôm một người bạn cũ.
Suốt hai ngày sau, trong căn phòng nhỏ phía cuối ga, ông cặm cụi sửa từng bánh răng.
Không có linh kiện thay thế.
Ông phải tận dụng những mảnh thép từ chiếc đồng hồ hỏng khác.
Có chi tiết nhỏ đến mức phải dùng kính lúp mới nhìn rõ.
Một cậu công nhân trẻ hỏi:
Bác ơi, đồng hồ hỏng thì mình xem đồng hồ đeo tay cũng được mà.
Ông Lâm mỉm cười.
Đồng hồ này đâu chỉ để xem giờ.
Nó là lời nhắc rằng những đoàn tàu phải đi đúng lúc.
Một phút chậm có thể làm lỡ cả chuyến hàng ra tiền tuyến.
Đêm thứ ba.
Khi mọi người đang chuẩn bị đón đoàn tàu hàng, ông Lâm nhẹ nhàng vặn chiếc chìa khóa.
"Tích..."
"Tắc..."
"Tích..."
"Tắc..."
Âm thanh quen thuộc vang lên.
Chiếc đồng hồ hoạt động trở lại.
Đúng tám giờ.
Tiếng còi tàu vang dài.
Đoàn tàu từ từ lăn bánh, mang theo lương thực, thuốc men và những kiện hàng hướng về miền Nam.
Ông Lâm ngẩng đầu nhìn kim đồng hồ đang nhích từng phút.
Ông không nói gì.
Chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Nhiều năm sau, ga tàu được xây mới.
Chiếc đồng hồ cũ không còn treo giữa sân ga nữa.
Người ta đặt nó trong một góc nhỏ của phòng truyền thống.
Kim đồng hồ vẫn chạy.
Chậm hơn trước một chút.
Nhưng mỗi người ghé qua đều dừng lại ngắm nhìn.
Bởi họ hiểu rằng, có một thời, từng phút, từng giây của chiếc đồng hồ ấy đã góp phần giữ cho những đoàn tàu không ngừng tiến về phía trước.


