Khác

Câu truyện thoài hoa lửa số 16

BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI

Tuyên Quang24/06/2026Đoàn xã Yên sơn (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI

Tháng 7 năm 1972, chiến trường Quảng Trị đang diễn ra những trận chiến vô cùng ác liệt. Bom đạn ngày đêm cày xới từng tấc đất. Trong một đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn có một người lính trẻ tên là Hùng, vừa tròn 20 tuổi.

Hùng nhập ngũ khi đang học dở lớp 10. Trước ngày lên đường, mẹ anh chỉ kịp chuẩn bị cho con trai một chiếc khăn tay và dặn dò: "Ra chiến trường phải giữ gìn sức khỏe, đánh giặc giỏi rồi trở về với mẹ". Câu nói ấy luôn theo Hùng trong suốt những năm tháng quân ngũ.

Những đêm hành quân trên Trường Sơn, Hùng thường tranh thủ ánh đèn dầu leo lét để viết thư về cho gia đình. Anh kể cho mẹ nghe về những cánh rừng đại ngàn, những đoàn xe nối đuôi nhau chở hàng vào Nam và cả những người đồng đội luôn sẵn sàng sẻ chia từng ngụm nước, từng nắm cơm.

Một ngày cuối tháng 8 năm 1972, đơn vị của Hùng nhận nhiệm vụ vận chuyển đạn dược ra mặt trận Thành cổ Quảng Trị. Trước giờ xuất phát, anh ngồi viết một bức thư gửi về cho mẹ. Trong thư, anh nói rằng chiến tranh rồi sẽ kết thúc, đất nước nhất định sẽ hòa bình và khi ấy anh sẽ trở về phụ giúp mẹ làm ruộng, dựng lại căn nhà nhỏ đã bị bom làm hư hỏng.

Bức thư chưa kịp gửi thì đơn vị nhận lệnh lên đường ngay trong đêm.

Trên tuyến đường vận chuyển, đoàn xe bị máy bay địch phát hiện và ném bom dữ dội. Để bảo vệ số đạn dược chuẩn bị đưa ra chiến trường, Hùng cùng đồng đội lao vào dập lửa và cứu hàng hóa. Trong trận bom ấy, anh đã anh dũng hy sinh.

Sau ngày đất nước thống nhất, khi quy tập di vật của các chiến sĩ, đồng đội đã tìm thấy trong ba lô của Hùng bức thư còn nguyên chưa kịp gửi. Lá thư được chuyển về cho mẹ anh. Người mẹ già đã bật khóc khi đọc những dòng chữ cuối cùng của con trai.

Bức thư ấy không chỉ là tình cảm của một người con dành cho mẹ mà còn là biểu tượng cho biết bao ước mơ còn dang dở của thế hệ thanh niên Việt Nam trong chiến tranh. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những dự định bình dị về tương lai nhưng sẵn sàng gác lại tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Ngày nay, mỗi khi đọc lại những lá thư thời chiến được lưu giữ tại các bảo tàng và khu di tích lịch sử, chúng ta càng thêm trân trọng sự hy sinh của thế hệ cha anh. Chính từ những con người bình dị như Hùng đã làm nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc trong những năm tháng "thời hoa lửa".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn