Cựu chiến binh

Câu truyện thời hoa lửa của ông Trần Biên Cương

Lào Cai15/12/2025Vù A Hồ (xã Trịnh Tường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, ông Cương vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Làng quê ven sông Lam vẫn còn mùi rơm mới, nhưng tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời đã xé tan những buổi trưa yên ả. Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, ông đứng rất lâu trước hiên nhà, nhìn mẹ vá lại chiếc áo nâu đã sờn, còn cha lặng lẽ châm điếu thuốc, khói bay cay xè khóe mắt.

Ông ra đi trong một buổi sáng mưa phùn. Ba lô nhẹ, nhưng trong tim là cả quê hương. Đơn vị của ông hành quân vào chiến trường Trị – Thiên, băng rừng, vượt suối, ăn sắn thay cơm, ngủ võng giữa đại ngàn. Những đêm Trường Sơn, bom rơi sáng rực như ban ngày, đất đá rung chuyển, vậy mà ông và đồng đội vẫn nắm chặt tay nhau, thì thầm: “Còn sống là còn đi tiếp.”

Lần đầu ra trận, ông Cương run tay khi nghe tiếng đạn xé gió. Người đồng đội bên cạnh ngã xuống, máu thấm đỏ đất rừng. Ông cắn chặt răng, nước mắt hòa với mồ hôi, tiếp tục tiến lên. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ nhường chỗ cho một ý nghĩ rất giản dị: phải giữ lấy con đường này, để quê nhà được yên bình.

Những năm tháng ấy, ông đã đi qua bao mùa mưa bom bão đạn, từng bị thương ở vai trong một trận càn, từng sốt rét rừng tưởng không qua khỏi. Nhưng cũng chính nơi chiến trường khốc liệt đó, ông học được thế nào là tình đồng chí – chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, che cho nhau giữa lằn ranh sống chết.

Ngày hòa bình lập lại, ông Cương trở về với vết sẹo còn hằn trên vai và ký ức không bao giờ phai. Ông ít khi kể chuyện chiến tranh, chỉ dặn con cháu phải biết trân trọng những ngày tháng yên bình hôm nay.

Với ông, thời hoa lửa không chỉ là bom đạn và mất mát, mà còn là quãng đời đẹp nhất – nơi tuổi trẻ được thử thách, lòng yêu nước được tôi luyện, và niềm tin vào ngày mai chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn