CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA: “DÒNG MÁU KHÔNG BAO GIỜ TẮT”
Mẹ Lựu – cơ sở cách mạng kiên trung của làng Đồng Tranh, người mẹ nặng tình với bộ đội, một lòng che chở cán bộ giữa bom đạn và được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Con trai mẹ, Nguyễn Văn Khải, rời quê từ tuổi 18, chiến đấu dũng cảm, bị thương nặng nhưng vẫn tiếp tục phục vụ trong căn cứ và sau này được phong Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Câu chuyện của hai mẹ con là biểu tượng của tinh thần kiên cường và lòng yêu nước thời kháng chiến.
CÂU TRUYỆN THỜI HOA LỬA:
“DÒNG MÁU KHÔNG BAO GIỜ TẮT”
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, làng Đồng Tranh nằm sát tuyến đường vận chuyển chiến lược, ngày đêm hứng bom đạn. Trong căn nhà nhỏ cuối làng, Mẹ Lựu – người đàn bà gầy một nắng hai sương – lặng lẽ nhóm bếp, nấu cơm vắt, chuẩn bị thuốc men để đưa cho cán bộ hoạt động bí mật. Con trai cả của mẹ, Nguyễn Văn Khải, là chiến sĩ giải phóng quân, sau này được phong Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Ngay từ tuổi mười tám, Khải đã rời làng, băng rừng, vượt suối, tham gia vận chuyển vũ khí, mở đường Trường Sơn. Trên vai người lính trẻ, ba lô chẳng nặng bằng lời mẹ dặn: “Con đi nhớ giữ mình, giữ lấy nước mình.” Ở quê nhà, Mẹ Lựu vừa làm cơ sở cách mạng, vừa là điểm tựa cho nhiều thế hệ cán bộ. Mỗi lần bộ đội về, mẹ lại dỡ phần cơm của mình để bồi dưỡng cho các con. Bao lần địch lùng sục, mẹ vẫn bình tĩnh che giấu cán bộ, quyết không hé môi dù phải chịu tra tấn tàn bạo. Người dân trong vùng gọi mẹ bằng cái tên kính trọng: “Mẹ Việt Nam anh hùng của làng Đồng Tranh.” ]Năm 1969, trong một trận đánh ác liệt ở Đông Nam Bộ, Khải bị thương nặng khi đang cứu đồng đội. Vết thương xuyên qua vai khiến cánh tay phải của anh mất dần cảm giác. Đồng đội cõng anh vượt rừng suốt hai ngày để đưa về căn cứ. Từ đó, Khải trở thành thương binh hạng 2, sức khỏe giảm sút nhưng quyết tâm chiến đấu không hề lung lay. Anh nói: “Cánh tay này không còn, nhưng trái tim thì vẫn còn cho Tổ quốc.” Trong căn cứ, Khải tiếp tục làm bệnh xá viên, chăm sóc thương binh – bệnh binh, truyền lại cho họ nghị lực sống giữa thời bom đạn. Chính anh – người từng đứng giữa lằn ranh sinh tử – lại là người giúp đồng đội giữ được niềm tin. Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, Khải trở về làng Đồng Tranh. Mẹ Lựu run run đặt bàn tay chai sạm lên bờ vai đầy vết sẹo của con, nước mắt rơi không thành tiếng. Anh thắp nén nhang lên bàn thờ những người đồng đội đã ngã xuống, thì thầm: “Chúng ta đã đi đến cuối con đường mà ai cũng ao ước.” Mẹ Lựu sau này được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng vì có chồng và hai con hy sinh. Riêng Khải được công nhận Anh hùng LLVTND, là biểu tượng của người lính thời hoa lửa – kiên cường, bất khuất, sống vì đất nước, vì nhân dân. Hôm nay, mỗi khi nhắc đến làng Đồng Tranh, người ta lại nhắc đến Mẹ Lựu, đến những thương binh – bệnh binh như Khải, những người đã biến máu, nước mắt và lòng yêu nước thành sức mạnh làm nên hòa bình. Dòng máu ấy – dòng máu thời hoa lửa – chưa bao giờ tắt.



