Câu truyện thời hoa lửa số 102
CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI
Mùa hè năm 1967, ông Nguyễn Văn Phúc, một người thợ sửa đồng hồ ở phố huyện, tiễn người con trai duy nhất lên đường nhập ngũ. Trước lúc chia tay, ông tháo chiếc đồng hồ đeo tay đã theo mình gần hai mươi năm rồi trao cho con.
Ông nói:
Cha không có gì quý. Chiếc đồng hồ này sẽ nhắc con biết quý từng phút giây của cuộc đời.
Người con nâng niu chiếc đồng hồ rồi lên đường.
Những năm tháng ở chiến trường, chiếc đồng hồ luôn nằm trong túi áo ngực của anh. Dù nhiều lúc không còn lên dây cót được vì thiếu điều kiện, anh vẫn giữ nó như một phần của gia đình.
Một trận bom bất ngờ khiến đơn vị phải rút lui. Khi tỉnh dậy sau vụ nổ, anh thấy chiếc đồng hồ đã dừng lại, mặt kính nứt vỡ.
Anh cẩn thận nhặt từng mảnh kính, gói vào chiếc khăn tay rồi tiếp tục hành quân.
Sau ngày đất nước thống nhất, anh trở về.
Người cha cầm chiếc đồng hồ trên tay, lặng lẽ sửa lại từng bánh răng, từng chiếc kim.
Vài ngày sau, chiếc đồng hồ lại chạy.
Ông mỉm cười:
Đồng hồ có thể dừng, nhưng thời gian của đất nước thì vẫn tiếp tục. Hòa bình rồi, con hãy sống thật xứng đáng với những năm tháng đã qua.
Chiếc đồng hồ ấy đến nay vẫn được gia đình gìn giữ. Mỗi tiếng tích tắc vang lên như nhắc nhở con cháu về một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc.


