Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 103

MÙA TRĂNG ĐOÀN VIÊN

Tuyên Quang05/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MÙA TRĂNG ĐOÀN VIÊN

Trung thu năm 1973, chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Ở một xã miền núi, lũ trẻ không có đèn ông sao, cũng chẳng có bánh nướng, bánh dẻo như bây giờ.

Cô giáo Hạnh bàn với các phụ huynh gom tre, giấy cũ và vài lon sữa bò để làm đèn cho học sinh.

Cả tuần liền, sau giờ lao động, mọi người lại tập trung ở sân trường.

Người chẻ tre.

Người dán giấy.

Người làm cán đèn.

Đến tối rằm, gần một trăm chiếc đèn ông sao đủ màu sắc được thắp sáng.

Lũ trẻ ríu rít chạy quanh sân trường.

Một em nhỏ ngây thơ hỏi:

  • Cô ơi, bao giờ bố cháu mới được xem cháu rước đèn?

Cô Hạnh khẽ ôm em vào lòng:

  • Khi đất nước hòa bình, bố sẽ về.

Hai năm sau, đúng dịp Trung thu đầu tiên sau ngày thống nhất, nhiều người cha trở về từ chiến trường.

Trong đêm hội trăng rằm năm ấy, có những người lính lần đầu tiên được dắt con đi rước đèn.

Cô Hạnh đứng nhìn khung cảnh ấy mà rưng rưng nước mắt.

Bà con trong xã thường nói, Trung thu năm 1975 là đêm trăng đẹp nhất, bởi đó là đêm trăng của hòa bình và đoàn tụ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn