Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 104

BỤC GIẢNG CÒN MÙI GỖ MỚI

Tuyên Quang05/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
BỤC GIẢNG CÒN MÙI GỖ MỚI

Năm 1976, sau khi chiến tranh kết thúc, ngôi trường làng được dựng lại trên nền đất cũ. Mọi thứ đều thiếu thốn. Phòng học chỉ lợp mái lá, bàn ghế do dân làng góp gỗ làm, còn bục giảng được đóng từ những tấm ván còn sót lại sau chiến tranh.

Thầy giáo Lâm là người đầu tiên bước lên bục giảng ấy.

Ngày khai giảng, thầy nhìn những gương mặt học trò rồi chậm rãi nói:

  • Các em là thế hệ đầu tiên được lớn lên trong hòa bình. Hãy học thật tốt để không phụ sự hy sinh của cha anh.

Trong lớp có cậu bé Nam.

Cha em đã hy sinh khi em mới ba tuổi.

Mỗi lần nhìn bục giảng, Nam lại nhớ lời mẹ:

  • Bố con luôn mong sau này con được đi học đầy đủ.

Nam chăm chỉ học tập.

Buổi sáng đi học.

Buổi chiều chăn trâu, cắt cỏ.

Buổi tối học bài dưới ngọn đèn dầu.

Mười năm sau, Nam thi đỗ vào trường sư phạm.

Ngày đầu tiên trở về quê nhận công tác, việc đầu tiên anh làm là bước lên chính bục giảng năm xưa.

Bục gỗ đã cũ.

Những vết đinh vẫn còn nguyên.

Anh đặt tay lên mặt bục rồi xúc động nói:

  • Chính nơi này đã nuôi dưỡng ước mơ của biết bao đứa trẻ sau chiến tranh.

Ngoài sân, tiếng trống trường vang lên.

Âm thanh ấy như lời khẳng định rằng, sau những năm tháng hoa lửa, tri thức và hòa bình sẽ tiếp tục viết nên tương lai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu truyện thời hoa lửa số 104 | Câu chuyện thời hoa lửa