Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 106

BÌNH BI ĐÔ ĐẦY NƯỚC

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÌNH BI ĐÔ ĐẦY NƯỚC

Mùa khô năm 1973, trên tuyến đường Trường Sơn, cái nắng như thiêu đốt cả núi rừng. Những đoàn xe vận tải vẫn nối đuôi nhau băng qua các trọng điểm đánh phá để đưa lương thực, vũ khí vào chiến trường.

Trong đơn vị vận tải có chiến sĩ trẻ tên Hải. Anh quê ở Nam Định, mới nhập ngũ được hơn một năm. Vật bất ly thân của Hải là chiếc bình bi đông bằng nhôm đã bạc màu. Trước ngày lên đường, mẹ anh đã cẩn thận khắc lên đáy bình hai chữ nhỏ: "Bình an."

Một buổi trưa, sau nhiều giờ hành quân, cả đơn vị chỉ còn lại một ít nước. Đúng lúc ấy, họ gặp một tổ thanh niên xung phong vừa san lấp hố bom. Ai cũng mệt lả vì nắng nóng.

Một cô gái trẻ ngồi tựa vào gốc cây, môi khô nứt.

Không suy nghĩ nhiều, Hải mở nắp bình bi đông và đưa cho cô.

  • Đồng chí uống đi.

Cô gái lắc đầu:

  • Anh còn phải đi tiếp.

Hải mỉm cười:

  • Chúng ta đều đang đi vì một con đường.

Cô gái chỉ uống một ngụm nhỏ rồi chuyền bình nước cho những người khác.

Đến khi chiếc bình cạn, Hải chỉ còn vài giọt nước cuối cùng.

Chiều hôm ấy, cơn mưa rừng bất chợt đổ xuống. Mọi người hò reo như trẻ nhỏ, dùng mũ cối và tăng võng hứng nước. Hải lại cẩn thận đổ đầy bình bi đông.

Ngày đất nước thống nhất, Hải mang chiếc bình về quê.

Con trai anh nhiều lần hỏi:

  • Bố ơi, sao bình cũ thế mà bố không bỏ?

Hải vuốt nhẹ lên hai chữ "Bình an" đã mờ.

  • Vì chiếc bình này không chỉ đựng nước. Nó còn đựng tình đồng đội và những ngày tháng mà ai cũng biết nhường nhau từng ngụm nước để cùng đi đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn