Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 107

BẾP LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BẾP LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Ở một bản nhỏ dưới chân núi Trường Sơn, gia đình bà Mế Hoa sống trong căn nhà sàn đơn sơ. Những năm chiến tranh, con đường trước nhà bà là nơi nhiều đơn vị bộ đội hành quân qua.

Biết các chiến sĩ thường đi vào ban đêm, bà luôn để sẵn một bếp lửa đỏ hồng.

Trời càng lạnh, bếp càng cháy lớn.

Đêm nào cũng có vài chiến sĩ ghé vào xin bát nước nóng hoặc hong khô quần áo sau những cơn mưa rừng.

Bà Mế không nói nhiều.

Bà chỉ lặng lẽ bỏ thêm củi, nướng vài củ sắn, luộc nắm ngô rồi mời các anh ăn.

Một người lính trẻ xúc động:

  • Mẹ không sợ nguy hiểm sao?

Bà cười hiền:

  • Các con còn không sợ, sao mẹ lại sợ.

Có lần, máy bay địch quần thảo quanh bản.

Bà giấu cả tổ trinh sát dưới gầm sàn, còn mình vẫn ngồi bên bếp như không có chuyện gì xảy ra.

Nhờ vậy, các chiến sĩ an toàn.

Sau hòa bình, nhiều người trở lại thăm bản.

Họ tìm đến căn nhà sàn cũ.

Bếp lửa vẫn đỏ.

Bà Mế đã già hơn rất nhiều.

Một người lính năm xưa nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà:

  • Chúng con đi khắp nơi, nhưng không bao giờ quên bếp lửa của mẹ.

Bà chỉ cười:

  • Còn các con trở về là bếp lửa ấy chưa bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn