Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 109

CA MỔ DƯỚI ÁNH ĐÈN PIN

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CA MỔ DƯỚI ÁNH ĐÈN PIN

Đầu năm 1972, tại một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong rừng Trường Sơn, bác sĩ trẻ Lê Thu vừa tròn hai mươi sáu tuổi. Bệnh xá chỉ gồm vài căn lán lợp lá cọ, bàn mổ ghép bằng tre, thuốc men vô cùng thiếu thốn. Mỗi khi có thương binh chuyển về, cả đơn vị lại chạy đua với thời gian.

Một đêm mưa lớn, một tổ cáng thương đưa vào ba chiến sĩ bị thương nặng sau một trận bom. Trong đó có một người bị mảnh đạn găm sâu vào bụng. Nếu không mổ ngay, anh khó có cơ hội sống.

Đúng lúc chuẩn bị phẫu thuật thì máy phát điện hỏng hoàn toàn.

Cả bệnh xá chìm trong bóng tối.

Mọi người lo lắng.

Bác sĩ Thu bình tĩnh nói:

  • Chúng ta không thể chờ sáng.

Bốn y tá lập tức cầm đèn pin đứng quanh bàn mổ, mỗi người soi một góc. Ngoài trời, tiếng bom vẫn vọng lại từ xa. Mồ hôi trên trán bác sĩ chảy thành dòng nhưng đôi tay vẫn không hề run.

Ca mổ kéo dài gần ba giờ.

Khi mảnh đạn cuối cùng được lấy ra, mọi người mới thở phào.

Một tuần sau, người chiến sĩ tỉnh lại.

Việc đầu tiên anh làm là nắm chặt tay bác sĩ.

  • Tôi còn sống rồi sao?

Bác sĩ Thu mỉm cười:

  • Đồng đội đã không bỏ cuộc, chúng tôi cũng vậy.

Nhiều năm sau, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, người lính năm ấy mang theo bó hoa tìm gặp bác sĩ Thu. Ông xúc động nói:

  • Cuộc đời tôi được nối tiếp từ ánh sáng của bốn chiếc đèn pin trong đêm ấy.

Có những chiến công không diễn ra nơi trận địa, mà lặng lẽ trong một bệnh xá giữa rừng, nơi những người thầy thuốc đã giành giật từng sự sống giữa bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn