Câu truyện thời hoa lửa số 110
# NGƯỜI ĐƯA THƯ KHÔNG MANG SÚNG
Ở một huyện miền núi Quảng Bình năm 1969, ai cũng quen với hình ảnh chú giao liên Hoàng ngày nào cũng đạp chiếc xe đạp cũ băng qua những con đường đầy hố bom.
Trong chiếc túi vải của chú không phải lương thực hay vũ khí mà là những lá thư.
Có thư từ hậu phương gửi ra tiền tuyến.
Có thư của người lính gửi về cho mẹ.
Có thư báo tin con đầu lòng vừa chào đời.
Cũng có những lá thư chưa kịp đến tay người nhận vì người viết đã hy sinh.
Mỗi lần như vậy, chú Hoàng lại lặng người rất lâu.
Một buổi chiều, sau khi vượt qua đoạn đường vừa bị bom đánh phá, chiếc xe đạp của chú gãy trục bánh.
Đoạn đường còn hơn mười cây số.
Chú vác cả xe lẫn túi thư đi bộ.
Đến nửa đêm, chú mới giao được lá thư cuối cùng.
Người mẹ già cầm lá thư của con trai mà òa khóc.
* Tôi cứ nghĩ lần này lại không có thư nữa...
Chú Hoàng chỉ cười rồi lặng lẽ quay về.
Suốt nhiều năm chiến tranh, chú chưa từng cầm súng chiến đấu.
Nhưng chú luôn nói:
* Một lá thư đến đúng lúc cũng có thể tiếp thêm sức mạnh cho một người lính ngoài mặt trận.
Sau ngày hòa bình, chiếc túi thư cũ được gia đình giữ lại như một kỷ vật. Nó nhắc nhớ về những con người âm thầm nối liền tiền tuyến với hậu phương bằng từng dòng chữ yêu thương.



