Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 111

HẠT GIỐNG SAU HỐ BOM

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
HẠT GIỐNG SAU HỐ BOM

Mùa mưa năm 1973, một cánh đồng ở Quảng Trị bị bom cày xới tan hoang. Hố bom nối tiếp hố bom, nước đọng thành từng vũng lớn.

Nhiều người bảo phải mất nhiều năm mới trồng trọt được.

Nhưng ông Ba, Chủ nhiệm hợp tác xã, không nghĩ vậy.

Ông tập hợp bà con.

  • Nếu mình bỏ ruộng, chiến tranh sẽ thắng thêm một lần nữa.

Hôm sau, cả làng mang cuốc, xẻng ra đồng.

Người lấp hố bom.

Người đắp bờ.

Người gánh từng gánh đất.

Những em nhỏ cũng đi nhặt mảnh kim loại còn sót lại.

Sau gần một tháng, cánh đồng dần bằng phẳng trở lại.

Ngày gieo mạ đầu tiên, ai cũng hồi hộp.

Không ai biết lúa có mọc được trên mảnh đất vừa trải qua bom đạn hay không.

Ít tuần sau, những mầm lúa xanh bắt đầu nhú lên.

Bà con đứng giữa cánh đồng mà vui như ngày hội.

Ông Ba cúi xuống, nâng một nhánh lúa non rồi nói:

  • Bom đạn có thể làm đất cháy xém, nhưng không thể giết được sự sống.

Mùa gặt năm ấy, năng suất không cao.

Nhưng từng bó lúa được thu hoạch đều khiến mọi người xúc động.

Đó không chỉ là mùa vàng của người nông dân, mà còn là chiến thắng của ý chí và lòng kiên cường.

Nhiều năm sau, trên cánh đồng ấy mọc lên một tấm bia nhỏ ghi dòng chữ: "Nơi đây, từ những hố bom, những mùa lúa đã hồi sinh."

Mỗi lần đi qua, người dân lại nhớ về những ngày cả làng cùng nhau biến đau thương thành sức sống, để quê hương hồi sinh sau những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn