Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 112

TIẾNG ĐÀN GIỮA CHIẾN HÀO

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG ĐÀN GIỮA CHIẾN HÀO

Mùa mưa năm 1968, một đoàn văn công được điều động đến biểu diễn phục vụ bộ đội trên tuyến lửa Quảng Trị. Trong đoàn có cô văn công trẻ Nguyễn Thị Thanh, người mang theo cây đàn măng-đô-lin đã gắn bó với mình từ những ngày còn học ở trường văn hóa nghệ thuật.

Con đường vào đơn vị đầy hố bom, nhiều đoạn phải đi bộ hàng chục kilômét. Có hôm đoàn vừa dựng sân khấu dã chiến bằng những tấm tăng thì còi báo động vang lên. Mọi người nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Khi tiếng bom vừa dứt, các chiến sĩ lại giục:

  • Các đồng chí hát tiếp đi!

Thanh ôm cây đàn, ngồi ngay trên miệng chiến hào và cất lên bài hát "Cô gái mở đường". Tiếng đàn hòa cùng tiếng hát vang giữa núi rừng. Những người lính trẻ vừa nghe vừa vỗ tay theo nhịp. Có người còn lấy vỏ đạn làm nhịp phách.

Buổi biểu diễn chỉ kéo dài hơn ba mươi phút nhưng không ai muốn rời đi. Một chiến sĩ xúc động nói:

  • Có những ngày chỉ cần được nghe một bài hát là thấy quê hương như ở ngay bên cạnh.

Những năm sau hòa bình, Thanh trở thành giáo viên âm nhạc. Cây đàn cũ không còn lên dây chuẩn như trước, nhưng bà vẫn giữ gìn cẩn thận. Mỗi khi học sinh hỏi vì sao không thay cây đàn mới, bà đều mỉm cười:

  • Cây đàn này đã từng mang tiếng hát đến với những người lính trong những ngày gian khó nhất. Với cô, đó là âm thanh đẹp nhất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn