Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 114

MẦM XANH TRÊN ĐẤT LỬA

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẦM XANH TRÊN ĐẤT LỬA

Sau ngày đất nước thống nhất, vùng quê Vĩnh Linh vẫn còn đầy hố bom và đất đá. Nhiều cánh rừng bị cháy trụi, cây cối chỉ còn những thân khô đứng lặng giữa nắng gió.

Đầu năm 1977, Đoàn Thanh niên xã phát động phong trào trồng cây gây rừng. Trong số những người tham gia có anh Lê Văn Dũng, một thương binh vừa trở về sau chiến tranh.

Chân trái của anh không còn lành lặn như trước, nhưng sáng nào anh cũng chống gậy lên đồi đào hố trồng cây.

Một em nhỏ hỏi:

  • Chú ơi, sao chú vất vả thế?

Anh nhìn lên quả đồi cằn cỗi rồi đáp:

  • Chú đã từng thấy nơi này đỏ lửa vì bom đạn. Chú muốn sau này các cháu chỉ nhìn thấy màu xanh.

Suốt nhiều tháng, hàng nghìn cây phi lao và keo được trồng trên vùng đất khô cằn.

Có cây chết vì nắng.

Có cây bị gió quật đổ.

Mọi người lại trồng cây khác.

Mười năm sau, quả đồi ngày nào đã phủ kín màu xanh.

Tiếng chim bắt đầu trở lại.

Mỗi lần đi qua khu rừng ấy, anh Dũng đều dừng chân thật lâu. Anh nói với con trai:

  • Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ, nhưng hòa bình cho chúng ta cơ hội gieo lại sự sống.

Ngày nay, khu rừng ấy vẫn xanh tốt, trở thành nơi chắn gió cho cả vùng quê. Những hàng cây lặng lẽ kể câu chuyện về một thế hệ không chỉ biết cầm súng bảo vệ Tổ quốc, mà còn biết vun trồng tương lai trên chính mảnh đất từng bị bom đạn cày xới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn