Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 115

TIẾNG CÒI GIỮA NHÀ MÁY

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG CÒI GIỮA NHÀ MÁY

Năm 1972, Nhà máy Cơ khí Hà Nội là một trong những cơ sở sản xuất quan trọng phục vụ kháng chiến. Ban ngày, công nhân làm việc trong tiếng máy tiện, máy phay; ban đêm, nhiều phân xưởng vẫn sáng đèn để kịp hoàn thành các chi tiết phục vụ sửa chữa phương tiện và sản xuất trang thiết bị.

Trong phân xưởng số 3, anh thợ tiện Phạm Văn Cường nổi tiếng là người cẩn thận. Mỗi sản phẩm làm ra, anh đều kiểm tra nhiều lần trước khi chuyển sang công đoạn tiếp theo.

Một buổi sáng, khi mọi người đang làm việc thì tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch đang tiến vào thành phố.

Theo quy định, toàn bộ công nhân phải xuống hầm trú ẩn.

Ít phút sau, tiếng bom nổ dội về từ phía ngoại thành. Mặt đất rung chuyển, bụi vôi từ mái nhà xưởng rơi xuống trắng xóa.

Khi còi báo yên cất lên, mọi người lập tức trở lại vị trí làm việc. Không ai cần nhắc nhở.

Anh Cường nhìn chiếc máy tiện rồi nói với đồng nghiệp:

  • Chậm một giờ là ngoài mặt trận có thể chậm một ngày.

Câu nói ấy khiến cả phân xưởng làm việc khẩn trương hơn.

Nhiều tháng sau, nhà máy được Chính phủ biểu dương vì hoàn thành vượt mức kế hoạch trong điều kiện chiến tranh ác liệt.

Sau ngày đất nước thống nhất, tiếng còi báo động không còn vang lên nữa.

Nhưng mỗi khi nghe tiếng còi tan ca, anh Cường vẫn nhớ đến những ngày cả nhà máy vừa sản xuất vừa chiến đấu. Anh thường kể với con cháu rằng, chiến thắng của dân tộc không chỉ được tạo nên trên chiến trường mà còn từ những nhà máy không ngừng đỏ lửa phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn