Câu truyện thời hoa lửa số 117
BẢNG TIN ĐẦU LÀNG
Ở đầu làng Xuân Phú có một tấm bảng gỗ lớn. Mỗi sáng, cán bộ văn hóa xã lại dán lên đó những bản tin mới nhất về tình hình sản xuất, các phong trào thi đua và những chiến thắng trên các mặt trận.
Đối với người dân, đó là nơi được mong chờ nhất trong ngày.
Chiều nào đi làm đồng về, mọi người cũng ghé lại.
Có người biết chữ thì đọc to cho cả làng cùng nghe.
Có cụ già ngồi chăm chú lắng nghe từng dòng tin.
Có em nhỏ thuộc lòng tên các địa danh được nhắc đến.
Một hôm, bảng tin đăng danh sách những thanh niên của xã vừa được tuyên dương vì lập thành tích trong chiến đấu.
Trong đó có tên anh Nguyễn Văn Bình.
Mẹ anh đứng rất lâu trước bảng tin.
Bà không nói gì, chỉ đưa tay vuốt nhẹ lên dòng chữ ghi tên con trai.
Người cán bộ xã đến gần:
Bác vui chứ?
Bà mỉm cười, đôi mắt rưng rưng:
Tôi chỉ mong các cháu đều bình an trở về.
Những năm sau, bảng tin vẫn đều đặn cập nhật tin tức.
Nó không chỉ truyền tải thông tin mà còn tiếp thêm niềm tin cho người dân, giúp hậu phương luôn hướng về tiền tuyến.
Ngày nay, tấm bảng gỗ ấy không còn nữa.
Thay vào đó là bảng điện tử hiện đại.
Nhưng trong ký ức của những người từng sống qua thời chiến, bảng tin đầu làng vẫn là nơi gắn kết cả cộng đồng, nơi mỗi dòng chữ đều mang theo hy vọng về ngày đất nước hòa bình.


