Câu truyện thời hoa lửa số 120
ĐÔI VAI CỦA CHA
Năm 1969, ông Lê Văn Thành là dân công hỏa tuyến. Công việc của ông không phải cầm súng, mà là gùi từng bao gạo, từng hòm đạn vượt qua những con đường rừng hiểm trở để tiếp tế cho các đơn vị chiến đấu.
Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều ngày. Trên vai ông luôn là chiếc đòn gánh bằng tre đã bóng nhẵn vì mồ hôi.
Có lần, khi băng qua một con dốc, một đồng đội bị trượt chân, bao gạo lăn xuống vực.
Không một lời than phiền, ông Thành tháo gánh của mình, chia bớt hàng sang hai vai rồi động viên:
Còn sức thì còn gùi. Đừng để bộ đội chờ.
Đêm đến, mọi người mắc võng ngủ giữa rừng. Ông Thành thường lấy con dao nhỏ khắc thêm một vạch lên cán đòn gánh sau mỗi chuyến hoàn thành nhiệm vụ.
Mỗi vạch là một hành trình.
Mỗi hành trình là một lần vượt qua bom đạn.
Đến ngày hòa bình, cán đòn gánh đã kín những dấu khắc.
Con trai ông hỏi:
Sao cha không bỏ chiếc đòn gánh cũ này đi?
Ông xoa nhẹ lên thân tre đã sẫm màu:
Đôi vai của cha ngày ấy không chỉ gánh gạo, gánh đạn. Cha gánh cả niềm tin rằng đất nước sẽ có ngày thống nhất.
Nhiều năm sau, chiếc đòn gánh được trao tặng cho nhà truyền thống của địa phương. Đứng trước hiện vật giản dị ấy, nhiều người mới hiểu rằng, phía sau những chiến công nơi tiền tuyến là biết bao đôi vai âm thầm của lực lượng dân công hỏa tuyến, những con người đã góp sức bằng mồ hôi và lòng quả cảm để làm nên thắng lợi của dân tộc.


