Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 121

MẺ GẠCH ĐỎ

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẺ GẠCH ĐỎ

Năm 1967, cầu Hàm Rồng ở Thanh Hóa trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Những trận bom liên tiếp làm nhiều công trình quanh khu vực bị hư hại, trong đó có ngôi trường cấp II của xã.

Sáng hôm sau trận bom, khi khói bụi còn chưa tan hẳn, thầy giáo Phan Văn Lộc cùng học sinh quay trở lại trường.

Mái ngói đã sập một góc.

Những bức tường đầy vết nứt.

Sân trường ngổn ngang gạch vỡ.

Thầy Lộc không nói gì.

Ông cúi xuống nhặt từng viên gạch còn nguyên vẹn, xếp thành một đống nhỏ.

Thấy vậy, học sinh cũng lặng lẽ làm theo.

Đến trưa, cả sân trường đã được dọn sạch.

Những viên gạch lành được giữ lại.

Những viên vỡ được dùng để san nền.

Một tuần sau, chính những viên gạch ấy được xây thành bức tường mới.

Ngày lớp học mở cửa trở lại, thầy Lộc chỉ vào bức tường rồi nói:

  • Các em biết không, trường học cũng giống con người. Có thể bị thương, nhưng không được phép gục ngã.

Nhiều học sinh năm ấy sau này trở thành kỹ sư, giáo viên, bác sĩ.

Mỗi lần về thăm trường, họ vẫn nhận ra những viên gạch đỏ đã cùng mình đi qua chiến tranh.

Đó không chỉ là vật liệu xây dựng mà còn là biểu tượng của ý chí vượt lên bom đạn để giữ gìn tri thức cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn