Câu truyện thời hoa lửa số 123
CÂY ĐA VẪN ĐỨNG ĐÓ
Đầu làng Đông Sơn có một cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Bao đời nay, cây đa là nơi bà con nghỉ chân sau buổi làm đồng, là nơi trẻ con chơi đánh chuyền, ô ăn quan và cũng là địa điểm họp làng.
Những năm chiến tranh, dưới gốc đa xuất hiện thêm những hầm trú ẩn.
Mỗi khi còi báo động vang lên, cả làng lại chạy về đó.
Có hôm, bom rơi rất gần.
Một cành lớn của cây đa bị gãy.
Nhiều người tiếc lắm.
Ông từ trong làng nhìn thân cây rồi bảo:
Chỉ cần gốc còn, cây sẽ lại xanh.
Quả đúng như vậy.
Mùa xuân năm sau, từ phần thân bị bom làm bật vỏ, những chồi non bắt đầu nhú lên.
Trẻ con trong làng ngày nào cũng chạy ra đếm xem có thêm bao nhiêu chiếc lá mới.
Chúng gọi đó là "lá hòa bình".
Sau năm 1975, cây đa lại tỏa bóng như xưa.
Những người lính trở về thường ngồi dưới gốc cây trò chuyện với bạn bè.
Đến nay, cây đa vẫn còn.
Thân cây mang đầy vết sẹo của bom đạn.
Nhưng tán lá vẫn xanh.
Giống như dân tộc Việt Nam đã đi qua chiến tranh bằng sự bền bỉ và sức sống mãnh liệt.


