Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 125

BÁT NƯỚC CHÈ XANH

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÁT NƯỚC CHÈ XANH

Mùa hè năm 1972, con đường đất chạy qua làng Phú Thịnh là tuyến đường mà nhiều đoàn xe quân sự thường đi qua. Ban ngày, xe ít xuất hiện vì sợ máy bay phát hiện, nhưng cứ khi màn đêm buông xuống, từng đoàn xe lại nối đuôi nhau lặng lẽ lăn bánh.

Bên vệ đường có một căn nhà nhỏ của cụ Bảy, năm ấy đã ngoài bảy mươi tuổi. Mỗi chiều, cụ lại đun một ấm nước chè xanh, để nguội rồi rót vào những chiếc bát sành đặt trên chiếc bàn tre trước cổng.

Không có biển báo, không có lời mời.

Nhưng hầu như người lính nào đi qua cũng biết nơi ấy luôn có nước uống.

Một đêm mưa, đoàn xe dừng lại vì phía trước đang sửa đường. Một chiến sĩ trẻ bước xuống, cầm bát nước chè còn ấm rồi lễ phép nói:

  • Cháu cảm ơn cụ.

Cụ Bảy cười hiền:

  • Cụ chẳng giúp được gì nhiều. Các cháu đi giữ nước, cụ góp bát nước cho đỡ khát.

Người lính uống xong, đặt chiếc bát xuống rồi cúi đầu chào.

Nhiều năm sau hòa bình, con đường đất đã được trải nhựa. Chiếc bàn tre không còn nữa. Nhưng mỗi dịp họp mặt cựu chiến binh, nhiều người vẫn tìm đến ngôi nhà cũ để thắp nén hương cho cụ Bảy.

Họ bảo nhau rằng, giữa những năm tháng bom đạn, đôi khi một bát nước chè xanh cũng đủ làm ấm lòng người lính trên đường ra trận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu truyện thời hoa lửa số 125 | Câu chuyện thời hoa lửa