Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 126

CHIẾC DIỀU CỦA MÙA HÒA BÌNH

Tuyên Quang06/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHIẾC DIỀU CỦA MÙA HÒA BÌNH

Trong suốt những năm chiến tranh, lũ trẻ ở làng Đông Lạc hiếm khi được thả diều. Những cánh đồng thường xuyên được dùng để sản xuất hoặc đào hầm trú ẩn. Mỗi khi nghe tiếng máy bay, mọi trò chơi đều phải dừng lại.

Cậu bé Hưng luôn mơ một ngày được chạy giữa cánh đồng, thả một con diều thật lớn như cha từng kể.

Mùa hè năm 1976, khi cuộc sống dần ổn định, cha Hưng lấy tre già, giấy bản và những dải vải cũ để làm cho con một cánh diều.

Hai cha con cùng ngồi dưới gốc xoan từ sáng đến chiều.

Người cha tỉ mỉ uốn từng nan tre.

Hưng cẩn thận dán từng mép giấy.

Chiều hôm ấy, cánh diều đầu tiên bay lên.

Tiếng sáo diều ngân vang trên bầu trời trong xanh.

Hưng vừa chạy vừa cười.

Cha em đứng nhìn theo rồi khẽ nói:

  • Ngày xưa cha chỉ mong đất nước có ngày yên bình để trẻ con được chơi diều.

Tiếng sáo năm ấy không chỉ báo hiệu một mùa hè, mà còn là âm thanh của hòa bình sau những năm dài bom đạn.

Đến bây giờ, mỗi khi nghe tiếng sáo diều trên đồng quê, người dân trong làng vẫn nhớ về mùa hè đầu tiên sau chiến tranh – mùa hè mà bầu trời chỉ còn những cánh diều, không còn tiếng máy bay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn