Câu truyện thời hoa lửa số 130
HÀNG CÂY CỦA NHỮNG NGƯỜI TRỞ VỀ
Mùa xuân năm 1977, xã phát động phong trào trồng cây trên con đường dẫn vào nghĩa trang liệt sĩ.
Hôm ấy, nhiều cựu chiến binh vừa trở về sau chiến tranh cũng có mặt.
Mỗi người được phát một cây sao đen nhỏ.
Anh Nguyễn Văn Hòa cầm cây giống trên tay rất lâu.
Người bạn đứng cạnh hỏi:
Sao chưa trồng?
Anh nhìn về phía nghĩa trang rồi chậm rãi nói:
Tôi muốn trồng cây này để nhớ những đồng đội không trở về.
Từng hố đất được đào ngay ngắn.
Những cây non lần lượt được trồng xuống.
Có người lặng lẽ đặt dưới gốc cây một viên đá nhỏ.
Có người cúi đầu mặc niệm.
Không ai nói nhiều.
Mười lăm năm sau, những cây sao đã vươn cao, tỏa bóng mát cả con đường.
Một buổi sáng, anh Hòa dắt con gái đi dưới hàng cây.
Cô bé ngước lên hỏi:
Bố ơi, sao cây nào cũng cao thế?
Anh mỉm cười:
Vì chúng lớn lên cùng hòa bình.
Rồi anh kể cho con nghe về những người bạn đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi để đất nước có được ngày hôm nay.
Kể từ đó, mỗi dịp tháng Bảy, người dân trong xã lại cùng nhau quét dọn con đường, chăm sóc hàng cây. Họ coi đó không chỉ là việc làm vì môi trường mà còn là cách gìn giữ ký ức và lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.


