Câu truyện thời hoa lửa số 17
LỚP HỌC DƯỚI HẦM TRÁNH BOM
Những năm cuối thập niên 60 của thế kỷ XX, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước diễn ra ác liệt, không chỉ chiến trường miền Nam mà nhiều địa phương ở miền Bắc cũng trở thành mục tiêu đánh phá của không quân Mỹ. Thế nhưng, giữa tiếng bom rơi đạn nổ, tinh thần hiếu học của học sinh Việt Nam vẫn không hề bị dập tắt.
Tại một ngôi làng nhỏ ven sông ở tỉnh Thái Bình, có một lớp học đặc biệt được dựng ngay bên cạnh hệ thống hầm trú ẩn của hợp tác xã. Mỗi sáng, khi tiếng trống trường vang lên, học sinh lại mang theo sách vở đến lớp như bao đứa trẻ khác. Điểm khác biệt là các em luôn phải mang theo một chiếc mũ rơm và chuẩn bị sẵn tinh thần chạy xuống hầm bất cứ lúc nào.
Người giáo viên chủ nhiệm là cô Lan, mới ngoài hai mươi tuổi. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng cô luôn động viên học sinh cố gắng học tập. Cô thường nói: "Bom đạn có thể phá hủy trường lớp nhưng không thể phá hủy tri thức."
Một buổi sáng mùa hè năm 1967, khi cô và trò đang học bài thì tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Từ xa, tiếng máy bay phản lực gầm rú trên bầu trời. Cô Lan bình tĩnh hướng dẫn học sinh xuống hầm trú ẩn. Chỉ vài phút sau, những tiếng nổ dữ dội liên tiếp vang lên. Đất đá rung chuyển, khói bụi phủ kín cả cánh đồng.
Trong hầm tối, nhiều em nhỏ sợ hãi òa khóc. Để các em bình tĩnh, cô Lan bắt đầu đọc thơ rồi kể những câu chuyện về các anh bộ đội đang chiến đấu nơi tiền tuyến. Tiếng cô giáo nhẹ nhàng vang lên giữa tiếng bom đạn khiến lũ trẻ dần lấy lại bình tĩnh.
Sau trận ném bom, một góc trường học bị hư hại nặng. Bàn ghế bị gãy đổ, mái tranh tốc mất nhiều chỗ. Thế nhưng ngay ngày hôm sau, phụ huynh, giáo viên và học sinh trong làng lại cùng nhau dựng lại lớp học. Những thân tre được chặt từ bờ ao, những tấm tranh được mang từ các gia đình đến góp sức. Chỉ trong vài ngày, lớp học lại sáng đèn.
Có những hôm bom địch đánh phá liên tục, cô trò phải mang bảng đen xuống hầm để tiếp tục học. Ánh sáng chỉ là những chiếc đèn dầu nhỏ nhưng không ai bỏ cuộc. Các em vẫn chăm chú đánh vần từng con chữ, giải từng bài toán trong tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Những học sinh của lớp học năm nào đã trưởng thành. Có người trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên; có người khoác ba lô lên đường bảo vệ biên cương Tổ quốc. Mỗi khi gặp lại, họ vẫn nhắc đến lớp học dưới hầm tránh bom như một phần ký ức không thể nào quên.
Câu chuyện về những lớp học thời chiến cho chúng ta thấy sức mạnh của ý chí và khát vọng học tập của dân tộc Việt Nam. Trong hoàn cảnh gian khổ nhất, thế hệ cha anh vẫn quyết tâm giữ gìn con chữ, nuôi dưỡng tri thức để xây dựng tương lai đất nước.
Ngày nay, khi được học tập trong những ngôi trường khang trang, chúng ta càng phải biết trân trọng những hy sinh, nỗ lực của thế hệ đi trước. Chính những lớp học dưới hầm tránh bom năm xưa đã góp phần làm nên một Việt Nam hòa bình, phát triển như hôm nay.



