Câu truyện thời hoa lửa số 18
CHUYẾN ĐÒ ĐÊM TRÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN
Mỗi khi nhắc đến chiến trường Quảng Trị năm 1972, người ta thường nhớ đến những trận chiến ác liệt tại Thành cổ. Nhưng ít ai biết rằng phía sau những trận đánh ấy là sự đóng góp thầm lặng của biết bao người dân bình thường.
Ông Ba là một người lái đò sống bên bờ sông Thạch Hãn. Trước chiến tranh, ông kiếm sống bằng nghề chở khách qua sông. Khi chiến sự bùng nổ, dòng sông trở thành tuyến vận chuyển quan trọng để đưa bộ đội và hàng hóa ra mặt trận.
Ban ngày, máy bay địch thường xuyên tuần tra nên mọi hoạt động đều phải diễn ra vào ban đêm. Chiếc đò nhỏ của ông Ba trở thành phương tiện bí mật đưa các chiến sĩ vượt sông.
Nhiều đêm mưa gió, nước sông dâng cao, dòng chảy xiết nhưng ông vẫn âm thầm chèo đò. Có chuyến đò chở đầy thương binh, có chuyến chở lương thực, thuốc men, đạn dược. Mỗi lần nghe tiếng pháo sáng trên bầu trời, mọi người lại nín thở, tìm cách ẩn mình giữa màn đêm.
Một đêm tháng 8 năm 1972, ông nhận nhiệm vụ đưa một tổ chiến sĩ vượt sông. Khi chiếc đò đi được nửa dòng, pháo địch bất ngờ bắn cấp tập xuống khu vực bến sông. Nước tung trắng xóa. Dù đối mặt với hiểm nguy, ông vẫn bình tĩnh đưa các chiến sĩ cập bờ an toàn.
Sau khi đất nước thống nhất, nhiều người lính trở lại tìm ông để cảm ơn. Họ nói rằng nếu không có những chuyến đò âm thầm ấy, nhiều nhiệm vụ quan trọng đã không thể hoàn thành.
Câu chuyện về ông Ba không có những chiến công vang dội, nhưng lại cho thấy sức mạnh của lòng yêu nước từ những con người bình dị. Trong những năm tháng "thời hoa lửa", mỗi người dân đều là một chiến sĩ trên mặt trận của riêng mình, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc.


