Câu truyện thời hoa lửa số 19
GÓI XÔI ĐÊM TRƯỜNG SƠN
Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn được ví như mạch máu nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Trên con đường huyền thoại ấy không chỉ có những người lính, những cô gái thanh niên xung phong mà còn có biết bao người dân bình thường âm thầm góp sức cho cách mạng.
Ở một bản nhỏ thuộc miền tây Quảng Bình có một bà cụ tên là Tư. Chồng mất sớm, người con trai duy nhất cũng đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Tuổi đã ngoài sáu mươi nhưng bà vẫn tham gia phục vụ kháng chiến bằng những công việc giản dị nhất.
Mỗi chiều, sau khi làm việc ngoài đồng trở về, bà lại vo gạo, ngâm đỗ xanh rồi thức khuya đồ xôi. Gạo chẳng nhiều, đỗ cũng chẳng có bao nhiêu vì thời chiến ai cũng thiếu thốn. Thế nhưng bà luôn cố gắng dành phần ngon nhất để làm những gói xôi gửi cho bộ đội hành quân qua địa phương.
Đêm xuống, khi những đoàn quân chuẩn bị vượt Trường Sơn, bà cùng các mẹ, các chị trong làng mang xôi ra điểm tập kết. Những gói xôi được bọc bằng lá chuối xanh, buộc cẩn thận bằng sợi lạt mềm.
Có lần một chiến sĩ trẻ nhận gói xôi từ tay bà rồi xúc động hỏi:
Mẹ ơi, mẹ có con đang ở chiến trường không?
Bà cười hiền:
Có chứ, con trai mẹ cũng đang ở đâu đó trong miền Nam. Mẹ không biết nó có được ai cho gói xôi như các con hôm nay không.
Nghe vậy, nhiều người lính lặng đi. Họ hiểu rằng tình thương của những người mẹ nơi hậu phương không chỉ dành cho con ruột của mình mà dành cho tất cả những người lính đang chiến đấu vì đất nước.
Một đêm cuối năm 1972, máy bay địch bất ngờ đánh phá dữ dội khu vực gần bản. Mọi người phải xuống hầm trú ẩn. Khi tiếng bom vừa ngớt, bà Tư vẫn lặng lẽ mang những gói xôi còn nóng đến nơi tập kết vì sợ bộ đội lên đường mà chưa có gì ăn.
Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, có một người đàn ông trung niên tìm về ngôi làng nhỏ ấy. Ông là một cựu chiến binh từng hành quân trên tuyến Trường Sơn năm xưa. Trong ký ức của ông, những gói xôi nóng hổi của bà Tư chính là nguồn động viên to lớn giúp những người lính vượt qua những tháng ngày gian khổ nhất.
Ông xúc động kể lại:
"Chúng tôi có thể thiếu nhiều thứ, nhưng chưa bao giờ thiếu tình thương của nhân dân. Chính những gói xôi giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi đi đến ngày chiến thắng."
Câu chuyện về bà Tư không có tiếng súng, không có những trận đánh lớn, nhưng lại thể hiện sâu sắc sức mạnh của hậu phương trong kháng chiến. Thắng lợi của dân tộc Việt Nam không chỉ được làm nên bởi những người cầm súng ngoài mặt trận mà còn bởi hàng triệu người dân bình dị đã âm thầm cống hiến, hy sinh và sẻ chia.
Ngày nay, khi nhắc về "Thời hoa lửa", chúng ta không chỉ nhớ đến những chiến công oanh liệt mà còn nhớ đến những gói xôi, những bát nước, những tấm lòng của nhân dân Việt Nam trong những năm tháng gian khó. Đó chính là sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, làm nên những kỳ tích trong lịch sử đấu tranh giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.


