Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 20

TIẾNG HÁT TRONG HANG ĐÁ

Tuyên Quang24/06/2026Đoàn xã Yên sơn (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG HÁT TRONG HANG ĐÁ

Năm 1968, tại một trọng điểm trên tuyến đường Trường Sơn, có một đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom, bảo đảm giao thông thông suốt cho các đoàn xe ra tiền tuyến.

Công việc vô cùng vất vả. Ban ngày máy bay Mỹ liên tục đánh phá, ban đêm mọi người mới tranh thủ sửa đường. Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì địch lại ném bom phá hủy. Thế nhưng không ai nản lòng.

Nơi nghỉ chân của đơn vị là một hang đá nhỏ bên sườn núi. Sau những giờ lao động căng thẳng, các anh chị thanh niên xung phong thường quây quần bên nhau. Không có đàn, không có loa đài, họ chỉ có những bài hát cách mạng được cất lên bằng cả trái tim.

Mỗi tối, cô Mai - cô gái trẻ nhất đơn vị - lại cất tiếng hát. Giọng hát trong trẻo vang vọng trong hang đá khiến mọi người như quên đi mệt mỏi và hiểm nguy.

Một đồng đội từng nói:

"Bom đạn có thể làm rung chuyển núi rừng, nhưng không thể át được tiếng hát của tuổi trẻ Việt Nam."

Một ngày, trong lúc làm nhiệm vụ, cô Mai bị thương bởi mảnh bom. Dù đau đớn, cô vẫn động viên đồng đội tiếp tục công việc. Tối hôm đó, từ chiếc cáng cứu thương đặt trong hang đá, cô vẫn cất tiếng hát quen thuộc.

Tiếng hát ấy đã trở thành nguồn động viên tinh thần cho cả đơn vị trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Nhiều năm sau, những người đồng đội cũ gặp lại nhau. Họ có thể quên đi nhiều điều, nhưng không ai quên được tiếng hát vang lên giữa núi rừng Trường Sơn năm ấy.

Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng trong những thời khắc khó khăn nhất, niềm tin, tinh thần lạc quan và tình đồng chí vẫn luôn là nguồn sức mạnh giúp con người vượt qua mọi thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn