Câu truyện thời hoa lửa số 27
BỮA CƠM CUỐI CÙNG TRƯỚC NGÀY NHẬP NGŨ
Có những kỷ niệm rất đỗi bình dị nhưng lại theo con người suốt cả cuộc đời. Đối với anh Hoàng, người lính từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đó chính là bữa cơm gia đình trước ngày lên đường nhập ngũ.
Năm 1971, khi vừa tròn 20 tuổi, Hoàng viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Tin vui ấy khiến cả gia đình tự hào nhưng cũng không khỏi lo lắng. Những năm ấy, chiến trường miền Nam vô cùng ác liệt, không ai biết ngày trở về sẽ là khi nào.
Tối trước ngày lên đường, mẹ anh dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa cơm. Mâm cơm chỉ có bát canh rau, đĩa cá kho và vài quả cà muối nhưng chứa đựng biết bao tình cảm.
Trong bữa ăn, người cha vốn nghiêm khắc bỗng trở nên trầm lặng. Ông chỉ căn dặn con trai phải sống có trách nhiệm, đoàn kết với đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc.
Người mẹ liên tục gắp thức ăn vào bát con. Bà biết rằng sau bữa cơm này, con trai sẽ bước vào những tháng năm gian khổ nơi chiến trường. Bà cố nén nước mắt để con yên tâm lên đường.
Đêm hôm ấy, cả gia đình ngồi trò chuyện rất lâu. Họ nhắc về những ngày thơ ấu, về cánh đồng làng và những dự định sau khi đất nước hòa bình.
Những năm tháng ở chiến trường, mỗi khi đối mặt với khó khăn hay hiểm nguy, Hoàng lại nhớ đến bữa cơm tối hôm ấy. Hình ảnh cha mẹ ngồi bên ngọn đèn dầu, ánh mắt đầy yêu thương và tin tưởng đã trở thành nguồn động viên giúp anh vượt qua tất cả.
May mắn thay, Hoàng trở về sau ngày đất nước thống nhất. Bữa cơm đoàn tụ năm ấy tuy vẫn giản dị nhưng chan chứa niềm hạnh phúc.
Câu chuyện về bữa cơm cuối cùng trước ngày nhập ngũ giúp chúng ta hiểu hơn những hy sinh thầm lặng của các gia đình Việt Nam trong chiến tranh. Chính từ những mái nhà bình dị ấy đã có biết bao người con lên đường bảo vệ Tổ quốc, góp phần làm nên hòa bình hôm nay.



