Câu truyện thời hoa lửa số 29
CÂY ĐÀN GIỮA TRƯỜNG SƠN
Giữa núi rừng Trường Sơn năm 1969, đơn vị vận tải của anh Hưng đóng quân tại một khu rừng sâu. Cuộc sống nơi đây vô cùng thiếu thốn. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm vận chuyển hàng hóa vào chiến trường miền Nam.
Trong đơn vị có một cây đàn ghi-ta cũ kỹ được làm từ những vật liệu tận dụng. Người sở hữu cây đàn là anh Hưng, một chàng trai từng học nhạc trước khi nhập ngũ.
Sau mỗi đợt hành quân vất vả, anh lại mang đàn ra gảy những khúc nhạc quen thuộc. Tiếng đàn vang lên giữa núi rừng như xua tan sự mệt mỏi và nỗi nhớ nhà của đồng đội.
Có những đêm trời mưa rừng xối xả, mọi người quây quần trong lán nhỏ, cùng hát những bài ca cách mạng. Tiếng hát hòa cùng tiếng đàn đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho cả đơn vị.
Một lần, trong lúc vận chuyển hàng hóa, đơn vị bị máy bay địch đánh phá. Cây đàn bị hư hỏng nặng. Nhìn cây đàn gãy đôi, nhiều đồng đội tiếc nuối. Nhưng ngay tối hôm đó, anh Hưng lại cùng mọi người cất cao tiếng hát không cần nhạc đệm.
Anh nói:
"Cây đàn có thể gãy, nhưng niềm tin chiến thắng thì không bao giờ mất."
Câu nói ấy khiến mọi người càng thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Sau chiến tranh, anh Hưng trở về quê hương và tiếp tục theo đuổi niềm đam mê âm nhạc. Thỉnh thoảng, ông vẫn kể cho con cháu nghe về cây đàn năm ấy - biểu tượng của tinh thần lạc quan, yêu đời của những người lính Trường Sơn.
Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng trong hoàn cảnh khó khăn nhất, con người vẫn luôn biết tìm kiếm niềm vui và giữ vững niềm tin vào tương lai.


