Câu truyện thời hoa lửa số 33
CUỐN NHẬT KÝ CỦA NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG
Năm 1968, tại Ngã ba Đồng Lộc, hàng trăm thanh niên xung phong ngày đêm làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường chi viện cho chiến trường miền Nam.
Trong số đó có anh Tuấn, một thanh niên vừa tròn mười chín tuổi. Ngoài chiếc ba lô và cuốn sổ tay nhỏ, anh không có nhiều tài sản. Mỗi tối, sau giờ làm việc, anh lại ghi vào cuốn nhật ký những câu chuyện diễn ra trong ngày.
Anh viết về những lần san lấp hố bom giữa khói lửa, về tình đồng đội gắn bó như anh em ruột thịt và cả những ước mơ giản dị sau ngày đất nước hòa bình.
Có lần anh ghi:
"Bom đạn có thể làm mặt đường đầy hố sâu nhưng không thể làm chúng tôi lùi bước."
Những trang nhật ký ấy chứa đựng niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng của dân tộc.
Một ngày, địch đánh phá ác liệt khu vực đơn vị đang làm nhiệm vụ. Nhiều người bị thương, nhưng công việc vẫn phải tiếp tục để bảo đảm thông đường cho các đoàn xe ra tiền tuyến.
Anh Tuấn cùng đồng đội lao ra mặt đường ngay khi tiếng bom vừa ngớt. Họ hiểu rằng phía trước còn biết bao chiến sĩ đang chờ nguồn tiếp tế.
May mắn thay, anh đã sống sót qua chiến tranh. Sau ngày đất nước thống nhất, cuốn nhật ký được anh giữ gìn như một báu vật.
Mỗi lần mở lại những trang giấy đã ngả màu, anh như được sống lại những năm tháng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Những dòng chữ giản dị ấy không chỉ ghi lại ký ức của một cá nhân mà còn phản ánh tinh thần của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời hoa lửa.
Câu chuyện về cuốn nhật ký nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng và tiếp tục cống hiến cho sự phát triển của đất nước.


