Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 37

NỒI BÁNH CHƯNG ĐÊM GIÁP TẾT

Tuyên Quang24/06/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NỒI BÁNH CHƯNG ĐÊM GIÁP TẾT

Tết năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, làng quê nhỏ ở ven sông Lô chìm trong cái lạnh của những ngày cuối năm. Nhà bà Mão năm ấy chỉ còn ba mẹ con vì người chồng và con trai cả đều đang ở chiến trường miền Nam.

Những ngày giáp Tết, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn cố gắng dành dụm ít gạo nếp, vài cân đỗ xanh để gói bánh chưng. Đêm ba mươi, ngọn lửa dưới nồi bánh cháy đỏ suốt đêm.

Ngồi bên bếp lửa, cô con gái út hỏi:

  • Mẹ ơi, năm nay anh có về ăn Tết không?

Bà lặng người rồi khẽ lắc đầu:

  • Đất nước còn chiến tranh, anh còn phải ở lại cùng đồng đội.

Nhìn nồi bánh đang sôi, bà nhớ đến người con trai nơi chiến trường. Không biết giờ này con có được ăn một bữa cơm nóng hay không.

Sáng mùng Một, bà chọn chiếc bánh đẹp nhất đặt lên bàn thờ tổ tiên rồi thầm cầu mong chồng và con được bình an.

Ba năm sau, mùa xuân 1975 đến. Đất nước hoàn toàn giải phóng. Người con trai trở về trong niềm vui vỡ òa của cả gia đình. Tết năm ấy, nồi bánh chưng lại đỏ lửa nhưng khác hẳn những năm trước bởi cả nhà đã được đoàn tụ.

Đối với gia đình bà Mão, chiếc bánh chưng không chỉ là hương vị ngày Tết mà còn là biểu tượng của tình thân, của niềm hy vọng và sự chờ đợi trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn