Câu truyện thời hoa lửa số 40
CHIẾC ÁO VÁ VAI
Năm 1970, tại một đơn vị bộ đội trên tuyến đường Trường Sơn, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Đức vừa bước sang tuổi 19. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng thiếu thốn. Mỗi người lính chỉ có vài bộ quần áo để thay đổi trong suốt những tháng ngày hành quân.
Chiếc áo quân phục của Đức đã bạc màu, phần vai bị rách sau nhiều lần băng rừng vượt suối. Một buổi tối, trong lúc nghỉ chân, anh ngồi khâu lại chiếc áo dưới ánh đèn dầu leo lét.
Thấy vậy, anh Hòa - người đồng đội lớn tuổi hơn - lấy trong ba lô ra một mảnh vải xanh rồi bảo:
Để anh vá giúp, mai còn lên đường.
Đôi bàn tay vốn quen cầm súng nay tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ. Chẳng mấy chốc, chiếc áo lại lành lặn.
Những ngày sau đó, Đức tiếp tục cùng đơn vị vượt hàng trăm cây số đường rừng. Mỗi lần nhìn mảnh vá trên vai áo, anh lại nhớ đến tình cảm đồng đội ấm áp giữa chiến trường gian khó.
Năm tháng qua đi, chiến tranh kết thúc. Chiếc áo cũ được Đức giữ lại như một kỷ vật. Đối với anh, giá trị của nó không nằm ở vải vóc mà ở tình đồng chí, đồng đội đã giúp những người lính vượt qua mọi gian khổ.
Chiếc áo vá vai năm nào là minh chứng cho tinh thần đoàn kết của người lính Việt Nam trong thời hoa lửa. Chính tình đồng đội ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh để dân tộc ta đi đến thắng lợi cuối cùng.


