Câu truyện thời hoa lửa số 42
CÂY PHƯỢNG NĂM ẤY
Tháng 5 năm 1972, sân trường cấp ba của một huyện miền núi ngập sắc đỏ hoa phượng. Dưới gốc cây phượng già, nhóm học sinh lớp cuối cấp đang lưu luyến chia tay nhau.
Trong số đó có Minh và Tuấn, hai người bạn thân từ nhỏ. Họ cùng học tập, cùng mơ ước trở thành kỹ sư để xây dựng quê hương sau này.
Nhưng chiến tranh đang diễn ra ác liệt. Chỉ ít lâu sau ngày bế giảng, Tuấn tình nguyện nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Ngày lên đường, cả lớp ra tiễn bạn dưới gốc phượng quen thuộc. Không ai biết bao giờ mới có dịp gặp lại.
Những năm sau đó, Minh tiếp tục học tập còn Tuấn chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Thỉnh thoảng, những lá thư từ chiến trường gửi về vẫn nhắc đến cây phượng đỏ và những ngày tháng học trò.
Mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Tuấn may mắn trở về quê hương.
Ngày gặp lại, hai người bạn cùng đến ngôi trường cũ. Cây phượng năm nào vẫn đứng đó, tỏa bóng mát giữa sân trường.
Nhìn những học sinh đang vui đùa, Tuấn xúc động nói:
Chúng ta đã chiến đấu để các em được học tập trong hòa bình như thế này.
Câu chuyện về cây phượng năm ấy là câu chuyện về tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh. Họ sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng để lên đường bảo vệ Tổ quốc, với niềm tin rằng một ngày nào đó đất nước sẽ hòa bình và những ước mơ ấy sẽ tiếp tục được viết tiếp.


