Câu truyện thời hoa lửa số 43
LỜI HẸN DƯỚI GỐC ĐA LÀNG
Mùa hè năm 1968, dưới gốc đa đầu làng, Hùng và Mai ngồi bên nhau trong buổi chiều cuối cùng trước ngày Hùng lên đường nhập ngũ.
Hai người lớn lên cùng một xóm, cùng học chung một lớp. Tình cảm tuổi trẻ nảy nở tự nhiên như những mùa lúa chín trên quê hương. Nhưng chiến tranh đã khiến những người trẻ phải gác lại hạnh phúc riêng để thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc.
Trước lúc chia tay, Mai tặng Hùng một chiếc khăn tay tự thêu. Còn Hùng chỉ vào gốc đa rồi nói:
Ngày đất nước hòa bình, anh sẽ trở về đây gặp em.
Mai không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Những năm sau đó, những lá thư từ chiến trường trở thành sợi dây duy nhất kết nối hai người. Trong thư, Hùng kể về đồng đội, về những đêm hành quân trên Trường Sơn. Còn Mai kể về quê hương, về mùa lúa mới và những đổi thay của làng xóm.
Rồi chiến tranh ngày càng ác liệt. Tin tức từ chiến trường thưa dần.
Mùa xuân năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Người dân trong làng hân hoan chào đón những người lính trở về. Mai cũng ngày ngày ra đầu làng chờ đợi.
Một chiều tháng Sáu, dưới gốc đa năm nào, Hùng xuất hiện với bộ quân phục đã bạc màu. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều không cầm được nước mắt.
Lời hẹn năm xưa cuối cùng đã trở thành hiện thực.
Câu chuyện ấy không chỉ là chuyện tình yêu của hai người trẻ mà còn là hình ảnh của hàng ngàn đôi lứa Việt Nam đã phải tạm gác hạnh phúc riêng vì nền độc lập của dân tộc.


