Câu truyện thời hoa lửa số 46
NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY CẦU MỚI
Năm 1978, sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, anh Trần Văn Hải trở về quê hương ở một vùng trung du phía Bắc. Chiến tranh đã kết thúc nhưng quê hương anh vẫn còn rất nhiều khó khăn. Con đường làng lầy lội, cây cầu tre bắc qua con suối đã xuống cấp nghiêm trọng.
Trong những năm tháng chiến đấu, Hải từng chứng kiến biết bao mất mát. Anh hiểu rằng hòa bình không chỉ là chấm dứt tiếng súng mà còn là xây dựng cuộc sống mới.
Với kiến thức học được trong quân ngũ, anh xung phong tham gia đội xây dựng của hợp tác xã. Công trình đầu tiên là xây cây cầu bê tông nối liền hai thôn trong xã.
Ngày khởi công, bà con kéo đến rất đông. Người góp công, người góp vật liệu. Có cụ già ngoài bảy mươi tuổi vẫn chống gậy ra động viên thanh niên làm việc.
Sau nhiều tháng thi công, cây cầu hoàn thành. Hôm khánh thành, những em học sinh đầu tiên tung tăng đi qua cây cầu mới để đến trường. Nhìn cảnh ấy, Hải xúc động nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống trong chiến tranh.
Anh thầm nghĩ: "Chính vì những điều bình dị này mà chúng ta đã chiến đấu."
Nhiều năm sau, cây cầu vẫn đứng vững, trở thành biểu tượng cho sự hồi sinh của quê hương sau chiến tranh. Nó nhắc nhở mọi người rằng trách nhiệm của thế hệ hôm nay là tiếp tục xây dựng và bảo vệ thành quả mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.


