Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 52

CHUYẾN XE CUỐI NĂM

Tuyên Quang24/06/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHUYẾN XE CUỐI NĂM

Tháng Chạp năm 1974, trên tuyến đường Trường Sơn, một đoàn xe vận tải đang khẩn trương đưa hàng vào chiến trường miền Nam.

Người lái xe trẻ tên Quang mới 23 tuổi. Đây là năm thứ ba anh ăn Tết xa nhà.

Chiếc xe chở đầy lương thực, thuốc men và thư từ của hậu phương gửi ra tiền tuyến.

Trời cuối năm lạnh buốt. Đường rừng trơn trượt vì mưa. Có những đoạn bom địch vừa đánh phá xong, đơn vị phải dừng lại sửa đường mới có thể tiếp tục hành trình.

Đêm giao thừa, đoàn xe dừng chân trong rừng sâu.

Không có bánh chưng, không có cành đào, chỉ có một nồi cơm nóng và ít thịt hộp được chia đều cho mọi người.

Các chiến sĩ quây quần bên nhau, cùng hát những bài ca cách mạng và kể chuyện quê hương.

Quang lấy trong túi ra lá thư của mẹ gửi từ tháng trước rồi đọc lại nhiều lần.

Trong thư, mẹ viết:

"Nhà mình vẫn khỏe. Con yên tâm làm nhiệm vụ. Cả nhà đợi ngày chiến thắng để đón con về."

Những dòng chữ giản dị ấy tiếp thêm sức mạnh cho người lính trẻ.

Mùa xuân năm sau, đất nước hoàn toàn giải phóng.

Khi trở về quê hương, điều đầu tiên Quang làm là ôm chầm lấy mẹ và kể cho bà nghe về đêm giao thừa đặc biệt giữa rừng Trường Sơn năm ấy.

Đó là một cái Tết không có gia đình bên cạnh nhưng lại đầy ắp tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày thống nhất đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn