Câu truyện thời hoa lửa số 54
TIẾNG HÁT BÊN DÒNG SÔNG
Mùa hè năm 1972, tại một bến phà trên sông Lam, ngày nào cũng có hàng trăm lượt bộ đội hành quân qua đây để vào chiến trường miền Nam.
Ở gần bến phà có một đội văn nghệ quần chúng gồm những thanh niên địa phương. Tối nào họ cũng tập trung bên bờ sông để hát phục vụ bộ đội.
Không có sân khấu, không có ánh đèn rực rỡ. Sân khấu chỉ là khoảng đất trống bên bờ sông, còn ánh sáng là những chiếc đèn dầu đơn sơ.
Một buổi tối, sau chặng hành quân dài, các chiến sĩ dừng chân nghỉ lại bên bến phà. Đội văn nghệ lại cất lên những bài hát quen thuộc về quê hương, đất nước.
Tiếng hát vang xa trong màn đêm tĩnh lặng. Nhiều chiến sĩ lặng lẽ ngồi nghe, nhớ về gia đình và quê hương.
Kết thúc chương trình, một người lính trẻ xúc động nói:
Có lẽ đây là đêm vui nhất của chúng tôi trong nhiều tháng qua.
Những lời nói giản dị ấy khiến các thành viên đội văn nghệ càng thêm tự hào.
Sau chiến tranh, nhiều người lính năm xưa quay lại thăm bến phà cũ. Điều họ nhớ không chỉ là những chuyến hành quân mà còn là tiếng hát ấm áp bên dòng sông năm ấy.
Đó là những giai điệu đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho người lính trên con đường bảo vệ Tổ quốc.


