Câu truyện thời hoa lủa số 55
CÂY XOÀI TRƯỚC NGÕ
Năm 1975, khi chiến tranh kết thúc, anh Phúc trở về quê hương sau nhiều năm chiến đấu ở miền Nam.
Điều đầu tiên anh tìm kiếm không phải là ngôi nhà hay cánh đồng quen thuộc mà là cây xoài trước ngõ do chính tay anh trồng trước ngày nhập ngũ.
Ngày lên đường, cây xoài chỉ cao hơn đầu gối. Anh từng nói đùa với mẹ:
Khi nào cây có quả, con sẽ trở về.
Chiến tranh kéo dài hơn anh nghĩ. Những lá thư từ quê gửi vào chiến trường thỉnh thoảng vẫn nhắc đến cây xoài đang lớn lên từng ngày.
Mùa hè năm 1975, anh trở về.
Cây xoài năm nào giờ đã tỏa bóng mát cả một khoảng sân và đang sai trĩu quả.
Người mẹ già đứng dưới gốc cây đón con trai. Bà xúc động nói:
Cây đã lớn, con cũng trở về rồi.
Anh Phúc lặng người nhìn cây xoài. Trong khoảnh khắc ấy, mọi gian khổ, mất mát của chiến tranh như ùa về.
Đối với anh, cây xoài không chỉ là một cái cây. Nó là biểu tượng của sự chờ đợi, của niềm tin và khát vọng hòa bình.
Nhiều năm sau, mỗi mùa xoài chín, con cháu trong gia đình lại được nghe kể câu chuyện về người lính trở về dưới bóng cây năm ấy.
Một câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng biết bao giá trị thiêng liêng của thời hoa lửa.


