Câu truyện thời hoa lửa số 57
GIẾNG NƯỚC ĐẦU LÀNG
Những năm kháng chiến chống Mỹ, giếng nước đầu làng ở xã nhỏ ven sông không chỉ là nơi sinh hoạt của người dân mà còn là nơi tiễn đưa biết bao thanh niên lên đường nhập ngũ.
Mỗi buổi sáng, người dân đến gánh nước. Những người mẹ vừa múc nước vừa kể chuyện về con trai đang ở chiến trường.
Có bà cụ ngày nào cũng ra giếng, không phải để lấy nước mà để chờ thư con.
Mỗi lần người đưa thư đạp xe vào làng, bà lại hồi hộp đứng dậy hỏi:
Có thư của thằng Tư nhà tôi không cháu?
Nhiều năm chiến tranh trôi qua, giếng nước vẫn âm thầm chứng kiến những cuộc chia ly và cả những ngày đoàn tụ.
Mùa hè năm 1975, những người lính trở về quê hương. Bên giếng nước đầu làng lại rộn rã tiếng cười.
Có người tìm lại người thân, có người tìm lại bạn bè thuở nhỏ.
Giếng nước vẫn trong veo như ngày nào, phản chiếu bầu trời hòa bình sau bao năm bom đạn.
Ngày nay, dù hệ thống nước sạch đã về tận từng gia đình, giếng nước cũ vẫn được giữ lại như một kỷ vật của làng.
Đó không chỉ là nguồn nước mà còn là nơi lưu giữ ký ức về một thời gian khó nhưng nghĩa tình của dân tộc Việt Nam.



