Câu truyện thời hoa lửa số 61
NGƯỜI ĐƯA THƯ QUA TRƯỜNG SƠN
Trong kháng chiến chống Mỹ, những lá thư từ hậu phương ra tiền tuyến và ngược lại là sợi dây duy nhất nối liền tình cảm của biết bao gia đình.
Anh Phong là một người giao liên trẻ, làm nhiệm vụ vận chuyển thư từ dọc tuyến đường Trường Sơn. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm, bởi mỗi bức thư đều có thể chứa thông tin quan trọng.
Mỗi chuyến đi, anh phải băng rừng, vượt suối, tránh bom đạn và cả những trận càn quét của địch. Có những ngày đi hàng chục cây số, chỉ ăn cơm nắm với muối vừng.
Một lần, khi đang vận chuyển thư khẩn, anh bị lạc trong rừng sau một trận bom lớn. Suốt một đêm, anh ôm chặt túi thư, không để bị ướt hay thất lạc.
Khi trở về đơn vị, anh chỉ nói:
Thư còn thì người còn yên tâm.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều lá thư anh từng mang đã được trao lại cho gia đình người nhận. Có những lá thư chưa kịp gửi đến nơi, nay mới được mở ra sau hàng chục năm.
Mỗi trang thư là một phần ký ức của thời chiến, là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người làm nhiệm vụ giao liên.
Anh Phong chưa từng coi mình là người hùng, nhưng với nhiều gia đình, anh chính là người đã giữ gìn những sợi dây yêu thương trong thời hoa lửa.


