Câu truyện thời hoa lửa số 74
NHỮNG LÁ THƯ GỬI TỪ ĐẢO CỒN CỎ
Giữa những năm kháng chiến chống Mỹ, Đảo Cồn Cỏ là một trong những vị trí chiến lược quan trọng trên tuyến lửa Vĩnh Linh - Quảng Trị. Với diện tích chỉ hơn 2 km², hòn đảo nhỏ phải hứng chịu hàng nghìn tấn bom đạn nhưng vẫn hiên ngang giữ vững lá cờ Tổ quốc.
Năm 1967, chiến sĩ trẻ Lê Minh được điều động ra đảo làm nhiệm vụ. Cuộc sống nơi đây vô cùng gian khổ. Nước ngọt khan hiếm, rau xanh gần như không có, mỗi chuyến tàu tiếp tế đều phải tranh thủ lúc đêm tối để tránh máy bay và tàu chiến địch.
Điều quý giá nhất với Minh không phải là những gói quà từ đất liền mà là những lá thư mẹ gửi.
Trong một bức thư, mẹ anh viết:
"Con hãy yên tâm làm nhiệm vụ. Ở quê, lúa vẫn xanh, em con vẫn đi học. Cả làng đều tin các con sẽ giữ vững hòn đảo."
Những dòng chữ ấy được Minh đọc đi đọc lại mỗi khi nhớ nhà.
Một đêm cuối năm, bom đạn trút xuống dữ dội. Hầm trú ẩn rung lên bần bật. Sau trận đánh, nhiều công sự bị san phẳng nhưng lá cờ trên đảo vẫn tung bay.
Minh lấy lá thư của mẹ ra, ép sát vào ngực và tự nhủ:
Mình phải sống để ngày mai còn được trở về.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Minh nhiều lần trở lại Cồn Cỏ. Đứng trên ngọn hải đăng nhìn sóng biển yên bình, ông nhớ về những người đồng đội đã nằm lại nơi đảo nhỏ.
Ông nói với con cháu:
Chúng ta giữ đảo không chỉ bằng súng đạn, mà còn bằng niềm tin từ hậu phương.
Căn cứ lịch sử: Đảo Cồn Cỏ là "đảo anh hùng", được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những chiến công trong kháng chiến chống Mỹ. Nơi đây chịu hàng nghìn lượt oanh tạc nhưng vẫn giữ vững vị trí chiến lược.


