Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 75

CHIẾC KHĂN MÙI XOA MÀU TRẮNG

Tuyên Quang05/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
CHIẾC KHĂN MÙI XOA MÀU TRẮNG

Mùa thu năm 1969, làng Đông Bình nằm bên dòng sông nhỏ vẫn còn in đậm dấu vết của chiến tranh. Những buổi chiều, tiếng trẻ con nô đùa đã ít đi, thay vào đó là những chuyến xe chở thanh niên lên đường nhập ngũ.

Ngày anh Thành nhận giấy báo nhập ngũ, mẹ anh chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho con vài bộ quần áo và một chiếc khăn mùi xoa màu trắng đã được bà tự tay thêu hai chữ "Bình an".

Bà nói:

  • Mẹ không có gì quý để cho con. Mang theo chiếc khăn này, mỗi khi nhớ nhà thì lấy ra xem, coi như mẹ vẫn ở bên con.

Anh Thành cẩn thận gấp chiếc khăn đặt vào túi áo ngực.

Những tháng ngày ở chiến trường Quảng Trị vô cùng gian khổ. Mùa nắng thì bụi đỏ phủ kín quần áo, mùa mưa đất nhão bám đầy giày dép. Sau mỗi trận đánh, anh lại lấy chiếc khăn ra lau mồ hôi, lau đất cát bám trên khuôn mặt.

Một lần, đơn vị phải hành quân liên tục suốt ba ngày ba đêm. Nhiều chiến sĩ kiệt sức vì thiếu nước. Anh Thành lấy chiếc khăn thấm nước ở con suối nhỏ rồi chuyền cho từng đồng đội lau mặt.

Một người cười nói:

  • Khăn của cậu mà ai cũng dùng.

Anh chỉ mỉm cười:

  • Mẹ mình chắc cũng muốn vậy.

Chiếc khăn nhỏ dần bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn được anh giữ gìn cẩn thận.

Ngày đất nước thống nhất, anh Thành trở về quê hương. Việc đầu tiên anh làm là đặt chiếc khăn lên tay mẹ.

Bà cầm chiếc khăn đã cũ, nước mắt lăn dài trên gương mặt.

  • Mẹ cứ nghĩ sẽ không còn được nhìn thấy nó nữa...

Anh nhẹ nhàng đáp:

  • Con giữ lời hứa với mẹ rồi.

Chiếc khăn mùi xoa năm ấy đến nay vẫn được gia đình lưu giữ như một kỷ vật của thời hoa lửa. Nó không chỉ là tình mẫu tử mà còn là biểu tượng của niềm tin và sự chờ đợi trong suốt những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn