Câu truyện thời hoa lửa số 77
CÂY BÀNG GIỮA SÂN TRƯỜNG
Ngôi trường cấp II của xã chỉ có vài dãy phòng học lợp ngói đơn sơ. Giữa sân trường có một cây bàng lớn, tỏa bóng mát quanh năm.
Chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều học sinh cuối cấp phải nghỉ học để cùng gia đình sơ tán hoặc tham gia lao động phục vụ tiền tuyến.
Trước ngày chia tay, thầy hiệu trưởng tập hợp học sinh dưới gốc bàng.
Thầy nói:
Có thể các em sẽ phải tạm rời mái trường. Nhưng hãy nhớ, ngày hòa bình, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở chính nơi này.
Lời hứa ấy được nhiều người ghi nhớ.
Những năm sau, sân trường nhiều lần bị bom làm hư hỏng. Phòng học đổ nát, bàn ghế bị cháy, nhưng cây bàng vẫn đứng vững.
Mùa xuân năm 1976, ngôi trường được sửa chữa.
Ngày khai giảng đầu tiên trong hòa bình, nhiều cựu học sinh đã trở về.
Có người khi ấy là bộ đội xuất ngũ.
Có người là thanh niên xung phong vừa hoàn thành nhiệm vụ.
Họ cùng đứng dưới gốc bàng cũ, nơi thầy giáo năm xưa từng hẹn ngày gặp lại.
Cây bàng đã lớn hơn rất nhiều.
Những cành lá xanh mướt che kín cả khoảng sân.
Thầy hiệu trưởng tóc đã bạc trắng, nhìn các học trò mà xúc động:
Chiến tranh có thể làm đổ những mái nhà, nhưng không thể làm mất đi ước mơ học tập của các em.
Mọi người cùng trồng thêm một cây bàng non bên cạnh.
Họ mong rằng, cũng như đất nước sau chiến tranh, những mầm xanh ấy sẽ tiếp tục lớn lên trong hòa bình, để các thế hệ mai sau chỉ biết đến chiến tranh qua những trang sách lịch sử và luôn biết trân trọng cuộc sống hôm nay.


