Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 78

BÁT CANH RAU TẬP TÀNG

Tuyên Quang05/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÁT CANH RAU TẬP TÀNG

Ở vùng sơ tán thuộc tỉnh Bắc Giang năm 1968, cuộc sống của người dân còn nhiều thiếu thốn. Thực phẩm hiếm hoi, gạo phải độn thêm khoai, ngô và sắn.

Gia đình bác Mười nhận nuôi ba chiến sĩ bị thương đang điều trị. Mỗi bữa ăn chỉ có nồi cơm độn và bát canh rau tập tàng hái sau vườn.

Một hôm, người con gái út thấy mẹ múc phần rau nhiều hơn vào bát của các chú bộ đội liền hỏi:

  • Mẹ không ăn à?

Bác Mười xoa đầu con:

  • Các chú sớm khỏe thì còn trở lại đơn vị.

Từ hôm đó, cô bé cũng không bao giờ than phiền vì bữa cơm đạm bạc nữa.

Có lần, một chiến sĩ ngại ngùng nói:

  • Chúng cháu ở đây làm khổ gia đình quá.

Bác Mười cười hiền:

  • Có các cháu thì nhà bác đông vui hơn. Đất nước còn chiến tranh, giúp được gì thì giúp.

Ít tháng sau, các chiến sĩ khỏi bệnh và trở về đơn vị. Trước khi đi, họ cúi đầu cảm ơn gia đình.

Nhiều năm sau, một người trong số họ trở lại. Ông mang theo ít quà quê, nhưng điều ông mong nhất là được ăn lại bát canh rau tập tàng năm nào.

Bác Mười đã già, đôi tay run run vẫn tự mình ra vườn hái rau.

Bát canh hôm ấy vẫn giản dị như năm xưa, nhưng ai cũng thấy ngon hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào, bởi trong đó có tình quân dân sâu nặng của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn