Câu truyện thời hoa lửa số 82
ĐÔI QUANG GÁNH CỦA MẸ
Gia đình bà Hòa sống bằng nghề làm ruộng. Chồng mất sớm, một mình bà nuôi ba người con khôn lớn. Khi hai con trai lần lượt nhập ngũ, gánh nặng gia đình dồn lên đôi vai gầy của bà.
Mỗi sáng tinh mơ, bà gánh đôi quang tre ra đồng. Ngoài việc cấy lúa, bà còn tham gia các đội vận chuyển lương thực phục vụ tiền tuyến.
Con đường từ hợp tác xã đến kho lương dài gần mười cây số. Trời nắng cũng như mưa, đôi vai bà vẫn oằn xuống dưới những bao thóc nặng.
Có người bảo:
Bà nghỉ đi, tuổi cao rồi.
Bà chỉ cười:
Hai đứa con tôi đang ngoài mặt trận. Tôi ở nhà cũng phải góp một phần sức mình.
Đôi quang gánh theo bà suốt những năm chiến tranh. Vai áo sờn bạc, đôi vai chai sần vì sức nặng của những chuyến hàng.
Sau ngày hòa bình, hai người con đều trở về an toàn. Họ nhìn thấy đôi quang gánh cũ vẫn được mẹ treo ở góc bếp.
Người con cả xúc động nói:
Mẹ cũng là người lính của hậu phương.
Bà Hòa mỉm cười hiền hậu. Đối với bà, điều hạnh phúc nhất không phải là những lời khen mà là được nhìn thấy các con bình yên trở về.
Đôi quang gánh cũ nay đã mục theo thời gian, nhưng câu chuyện về người mẹ tảo tần vẫn được con cháu trong gia đình nhắc lại như một bài học về sự hy sinh thầm lặng.



