Khác

Câu truyện thời hoa lửa số 83

TIẾNG GÕ CỬA ĐÊM MUỘN

Tuyên Quang05/07/2026Sưu tầm (Đoàn xã Yên sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG GÕ CỬA ĐÊM MUỘN

Đó là một đêm mưa cuối năm 1973. Gió lạnh thổi qua mái nhà tranh của gia đình ông Bách. Khi cả nhà đang chuẩn bị đi ngủ thì có tiếng gõ cửa khe khẽ.

Ông mở cửa và thấy ba chiến sĩ đang đứng dưới mưa. Họ là những người lính hành quân qua địa phương, xin trú nhờ một đêm để sáng mai tiếp tục lên đường.

Không chút đắn đo, ông Bách mời các anh vào nhà, nhóm bếp lửa, nấu nồi cháo nóng và lấy bộ quần áo khô cho các anh thay.

Người vợ mang chiếc chăn bông duy nhất trong nhà trải cho bộ đội ngủ.

Một chiến sĩ ái ngại:

  • Bác để phần chăn cho các cháu nhỏ đi ạ.

Bà cười hiền:

  • Các cháu ngoài chiến trường còn lạnh hơn nhiều.

Sáng hôm sau, trước khi chia tay, các chiến sĩ xin phép chặt ít tre để sửa lại chiếc cầu nhỏ ngoài ngõ đã bị hỏng vì mưa lũ.

Chỉ trong một buổi sáng, cây cầu được sửa xong.

Ông Bách nắm tay các anh:

  • Bác chẳng giúp được gì nhiều.

Người chiến sĩ trẻ đáp:

  • Chính bát cháo nóng và mái nhà của bác đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng cháu.

Nhiều năm sau, một trong ba người lính ấy trở lại tìm gia đình ông Bách. Cây cầu tre năm nào đã được thay bằng cầu bê tông, nhưng tình cảm giữa người dân và người lính vẫn còn nguyên vẹn.

Ông xúc động nói:

  • Có những ân tình chỉ kéo dài một đêm, nhưng theo người ta suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn